Tin Tức Cập Nhật 24/7

Tin Mới Nhất

HOT VIDEO CHANNEL - TV Bài nói về Biển Đông & TQ cực hay của Trung tương Phạm Văn Dỹ - Chính Ủy QK 7
Hiển thị các bài đăng có nhãn Người Việt xấu xí. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Người Việt xấu xí. Hiển thị tất cả bài đăng

Bùi Văn Thuận - Chân dung Trần Văn Lân Bí thư huyện ủy Phú Riềng


Ở bài trước, chúng tôi đã nói sơ qua về vị vua không ngai ở huyện Phú Riềng, tỉnh Bình Phước là Trần Văn Lân (Tư Lân), Bí thư huyện ủy Phú Riềng. Đại khái, Phú Riềng là một đế chế chuyên chính vô sản của riêng gia tộc nhà bí thư huyện ủy Trần Văn Lân. Tại đây, Tư Lân cùng gia đình thò mõm và sục sạo vào mọi lĩnh vực, mọi dự án, mọi ghế to nhỏ trong huyện để kiếm ăn.

Trần Văn Lân (Tư Lân), Bí thư huyện ủy Phú Riềng.
Bài viết này sẽ đi vào vài chi tiết cụ thể về Trần Văn Lân và gia đình "cán bộ cộng sản" điển hình ở vùng đất cách mạng Phú Riềng đỏ này.

1. Năm 2017, khi nhiều sai phạm ở Trung tâm thương mại xã Bù Nho bị lôi ra để đấu đá nhau. Bí thư Bù Nho là Kiều Quang Hồng dĩ nhiên dính chùm. Khi biết mình bị "ăn đạn" của đồng chí, Kiều Quang Hồng đã chạy xuống nhà Tư Lân cầu cứu Bí thư... bằng tiền. Chưa hết, Kiều Quang Hồng còn bao cả nhà Bí thư Lân đi Phú Quốc chơi mấy ngày.

Sau khi nhận tiền và đi chơi chán chê, Trần Văn Lân hứa sẽ cứu Kiều Quang Hồng "thoát nạn" đồng đảng truy tố bỏ tù. Tuy nhiên, sau đó Tư Lân lật kèo, Kiều Quang Hồng vẫn bị lôi ra khởi tố với quyết định ngày 30-11-2017.

Kiều Quang Hồng và gia đính như chết đứng, bán toàn bộ tài sản, nhà cửa đất đai để lo chạy cửa cao hơn. Đến 9-4-2018, nhờ chạy cấp cao hơn huyện, đã có văn bản hủy bỏ quyết định khởi tố với Kiều Quang Hồng. Năm 2019, Kiều Quang Hồng về nghỉ với hai bàn tay trắng và mối hận thấu xương với đồng chí Bí thư huyện ủy, trùm lật lọng phản kèo Tư Lân.

2. Năm 2018 con trai thứ 2 của Bí thư Trần Văn Lân là Trần Văn Lợi (1987) đầu tư hơn 300 triệu vào cái hồ bơi di động đặt tại trường THCS Nguyễn Du ỏ xã Phú Riềng (huyện Phú Riềng có xã Phú Riềng trong đó). Bể bơi nhỏ (40m2) không có gì, xa trung tâm nên khách rất ít, kinh doanh bết bát, lỗ nhiều.

Trần Văn Lân thể hiện uy quyền và giở mánh cùng các chiêu trò : Ép trường Nguyễn Du phải làm hồ sơ gấp để lên trường chuẩn quốc gia mức độ 1. Để "đạt chuẩn", nhà trường phải có và đầu tư nhiều hạng mục, công trình , trong đó phải có bể bơi. Tư Lân ép nhà trường mua lại bể bơi di động đã xuống cấp của con y với giá 400 triệu đồng. Hiệu trưởng, cùng tập thể, ban lãnh đạo từ chối.

Tư Lân không từ bỏ, liên tục xuống ép nhà trường, cho quân lính, các đoàn kiểm tra, thanh tra liên tục để gây sức ép với toàn bộ ban giám hiệu và giáo viên trường Nguyễn Du. Cuối cùng, nhà trường bắt buộc phải chịu thua các chiêu trò lưu manh của bố con nhà Bí thư Trần Văn Lân.

Trường Nguyễn Du đã phải ép xuống giáo viên chủ nhiệm từng lớp thu mỗi học sinh 300.000 tiền “học bơi” một năm. Trường có 4 khối lớp 6,7,8,9 mỗi khối 12 lớp, mỗi lớp trung bình 40 học sinh. Tổng thu một năm là đủ tiền trả cho bố con Bí thư Trần Văn Lân. (Cái bể bơi này mua xong gần như bỏ hoang, học sinh không được học gì ra hồn vì bể tạm- di động, diện tích nhỏ, không có khu nam- nữ riêng nên 100% học sinh nữ không bao giờ bén mảng đến đây).

3. Chuyện “lót ổ” cho con trai cả Trần Thanh Lâm, phần nào thể hiện được đầu óc lưu manh của Bí thư Trần Văn Lân. Sau khi con trai là Trần Thanh Lâm về làm việc ở Ban chỉ huy quân sự huyện Phú Riềng (BCHQS), Trần Văn Lân liền dọn đường cho con trai y lấy thành tích tiến thân. Đầu tiên, Lân rút Nguyễn Văn Trúc từ Bí thư xã Long Bình về làm Trưởng phòng GD-ĐT huyện Phú Riềng (Bổ nhiệm sai vì Trúc chưa có chuyên viên, mới đang ngạch cán sự). Việc này có 2 cái lợi cho Lân:

- Ăn tiền và điều Lê Văn Chung về làm Bí thư xã Long Bình, “lãnh đạo” cơ sở để Chung dễ tiến thân sau này.

- Nguyễn Văn Trúc vốn là phó Ban tuyên giáo huyện Bù Gia Mập, các loại ngôn ngữ giọng điệu của vẹt về mấy thứ dối trá đảng, bác tào lao rất thuộc, sẽ là người “phò” Trần Thanh Lâm trong các cuộc thi tào lao về đảng, học tập làm theo bác hồ vớ vẩn. (“Thành tích” trong các cuộc thi ất ơ này là trò cười với thiên hạ nhưng là công cụ tiến thân cực tốt trong hệ thống chính trị tuyên huấn quân đội).

Với một đội ngũ phò đông đảo, được soạn sẵn bài viết, bài nói, được chuẩn bị hết về hình ảnh, clip... Các cuộc thi tào lao của Trần Thanh Lâm có thành tích rất tốt. Sau hơn 3 năm thăng tiến thần tốc, Trần Thanh Lâm nghiễm nhiên trở thành Trưởng ban Chính trị, phó Ban CHQS huyện Phú Riềng.

Chiêu trò của Trần Văn Lân chưa dừng lại ở đó. Sau khi phó Bí thư thường trực huyện Phú Riềng là Bùi Quốc Minh bị đồng đảng đá đít, ghế đó còn trống. Ban đầu tham gia tranh ghế có 2 người: 1. Nguyễn Thanh Xuân, Trưởng Ban tổ chức huyện ủy; 2. Nguyễn Hồng Công, trưởng Ban Dân vận huyện ủy. (Cả 2 vị này đều được Bí thư tỉnh ủy và cựu Bí thư tỉnh Bình Phước “gửi”).

Thấy 2 vị Bí thư và cựu Bí thư tranh ghế cho đệ tử, Tư Lân liền giở trò. Trần Văn Lân giới thiệu thêm Nguyễn Quốc Soài, Chỉ huy trưởng Ban CHQS huyện Phú Riềng vào cuộc cắn nhau cho xôm tụ. Kết quả bầu bán đợt vừa rồi: Nguyễn Thanh Xuân được 06/33 phiếu; Nguyễn Hồng Công 17/33 phiếu; Nguyễn Quốc Soài 10/33phiếu. Với kết quả này, đáng lẽ Nguyễn Hồng Công ngồi vào ghế phó Bí thư thường trực huyện ủy. Tuy nhiên, Tư Lân đã bày ra mánh khác.

Vòng bỏ phiếu cuối cùng do Trần Văn Lân bày ra, chỉ có 11 người Ủy viên Ban thường vụ huyện ủy (UVBTV) tham gia bầu bán. Kết quả thật bất ngờ: Công được 5/11 phiếu; Soài được 6/11 phiếu. (Phiếu thứ 6 cho Soài là của Tư Lân). Nếu kết quả này được thông qua ở đại hội đảng huyện Phú Riềng ngày 2-3/7 sắp tới, Nguyễn Quốc Soài sẽ nhảy sang làm phó Bí thư huyện ủy. Kết quả này tốt cho cả Soài và Lân.

Soài sinh năm 1973, theo các chính sách bên quân đội, những tay không có trình độ chuyên môn và dốt nát như Soài thì 50 tuổi sẽ phải về hưu. Tức là Soài chỉ còn 3 năm nữa là về. Tuy nhiên nếu chuyển sang bên dân sự, cán bộ đảng, Soài sẽ còn tương lai kiếm chác hơn 10 năm nữa!

Với Tư Lân và Trần Thanh Lâm thì càng lợi hơn. Nếu Soài sang “đảng sự”, Trần Thanh Lâm sẽ nghiễm nhiên có ghế Chỉ huy trưởng Ban CHQS huyện. Có ghế này là chắc chân trong UVBTV huyện ủy khóa tới. Liên minh bố con Lân- Lâm và Soài sẽ làm mưa làm gió ở Phú Riềng.

Trần Văn Lân còn tại vị và cai trị thao túng Phú Riềng được 3 năm, trong thời gian đó y tạo thanh thế, phe nhóm và dọn đường rút con trai sang làm Chủ tịch huyện sau này là rất dễ dàng.

Trên đây chỉ là sơ sơ về gia đình cùng các chiêu trò lưu manh, ăn tất ăn cả đất xung quanh, vơ vét tham nhũng từ tiền bạc đến đất đai, không chừa một thứ gì của một gia đình “cán bộ cộng sản” điển hình ở Phú Riềng.

Các chiêu trò với đồng chí- đồng đảng của Bí thư Trần Văn Lân cũng được hé lộ một phần, chỉ ít thôi, như phần nổi của tảng băng chìm. Huyện nào trên đất nước này cũng có những Trần Văn Lân, Bùi Quốc Minh, Nguyễn Danh Tùng, Bùi Văn Hiếu, Lê Văn Chung như Phú Riềng, thậm chí mức độ chỉ có hơn chứ nhất định không kém Phú Riềng.

Bùi Văn Thuận

(FB Bùi Văn Thuận)

Cái Lư Hương - Đỗ Văn Đương dân biểu không ai bầu


Ông Đỗ Văn Đương. Ảnh: Báo Thanh Niên.
Đỗ Văn Đương từng là một vị đại biểu Quốc hội khá tai tiếng.

Và khi tôi nói về tai tiếng, tôi không nói về tai tiếng của những tranh cãi đa chiều, tôi nói về tai tiếng khá thống nhất dành cho một tư duy ngược ngạo, đi ngược lại sự phát triển của xã hội của vị này.

Từ “Một đĩa rau muống xào ở Thượng Hải tới 200 nghìn đồng, nhưng ở Việt Nam chỉ mấy chục nghìn”, hay

“Thực chất luật sư ở Việt Nam chỉ bào chữa cho những người có tiền”,

“Phạm nhân Việt Nam còn sướng hơn sinh viên thời xưa”, cho đến

“Quyền im lặng không phải quyền con người”…

Từng làm đến Phó Viện Trưởng Viện Khoa học kiểm sát, Kiểm sát viên Viện Kiểm sát nhân dân tối cao, Ủy viên Thường trực Ủy ban Tư pháp Quốc hội, ông Đương, trong con mắt của tôi, là gương điển hình của tất cả những gì sai lầm, lú lẫn trong quá trình đào tạo và tuyển chọn các chức danh tư pháp tại Việt Nam.

Nhớ đến hồi năm 2014, ông này phản đối rất quyết liệt việc công nhận quyền im lặng trong hệ thống pháp luật hình sự Việt Nam, khẳng định rằng “quyền im lặng khác với quyền bào chữa. Quyền im lặng không phải quyền con người, mà quyền bào chữa mới là quyền cơ bản của người phạm tội trong tố tụng hình sự. Nó nhằm thực hiện chức năng gỡ tội”.

Đây có lẽ là giọt nước làm tràn ly đối với những người theo học luật và các cử tri quan tâm đến khoa học pháp lý tại Việt Nam, khi mà một người từng giảng dạy pháp luật, làm đến Phó Viện trưởng và là Ủy viên của Ủy ban Tư pháp, lại có thể mù mờ cả về pháp luật nhân quyền quốc tế lẫn pháp luật quốc nội như thế.

Phản ứng của báo đài Việt Nam lẫn các luật gia tại Việt Nam là rất thống nhất: ông Đương nói rất nhiều, và hầu hết là nói sai.

Cho đến năm 2016 khi có tin ông này không trúng cử chức danh đại biểu Quốc hội, tôi từng gật gù tin rằng đây là lý do Đảng Cộng sản Việt Nam còn tiếp tục được một bộ phận người Việt Nam tin tưởng.

Mô hình chính trị của họ có thể phi dân chủ, nhưng điều này không có nghĩa là những kẻ ngông cuồng đến mức ngờ nghệch như ông Đương có thể khoa môi múa mép như thế nào cũng được. Bẵng đi một thời gian, cho đến mấy hôm nay, tôi nhận ra rằng ông Đương vẫn còn làm việc bên trong Quốc hội Việt Nam.

Ông đăng đàn nói về Hồ Duy Hải sau nhiều năm ở ẩn, tiếp tục tụng bài “đúng người đúng tội” và “Hải nhiều lần nhận tội”, bất kể những sai phạm khó hiểu và không thể lý giải về thủ tục tố tụng, nhưng đó không phải là những gì tôi muốn nói về ông Đương trong lúc này. Hiện nay, ông Đương không chỉ còn làm việc trong Quốc hội, mà còn đảm trách cả chức danh Phó Trưởng ban Dân nguyện của Quốc hội.

Ban Dân nguyện lại là một cơ quan dưới quyền quản lý của Ủy ban Thường vụ Quốc hội, với các nghĩa vụ và công việc vô cùng có ý nghĩa.

Từ giúp Ủy ban Thường vụ Quốc hội trong việc tổ chức công tác tiếp công dân cho đến tham mưu, giúp Ủy ban Thường vụ Quốc hội tổ chức và tiến hành các hoạt động giám sát việc giải quyết khiếu nại, tố cáo của công dân, rõ ràng Ban Dân nguyện cần được xem là một công tác chuyên môn nghiêm túc của cơ quan đại diện dân cử, phải được thực hiện bởi các đại biểu chuyên trách của Quốc hội, và quan trọng nhất là phải được cử tri bầu ra.

Hài hước thay, bằng cách thần kỳ nào đó, ông Đỗ Văn Đương, người trượt Quốc hội khóa XIV, lại đang được một Quốc hội “dân cử” trả lương, và làm công việc của một đại biểu “dân cử”.

Khi mà đại đa số các đại biểu trong Quốc hội vẫn tiếp tục làm kiêm nhiệm, với chất lượng và sự đầu tư thật sự của các đại biểu vào hoạt động “chuyên môn” của họ còn rất thấp, kỳ lạ thay, một người trượt chức danh có ý nghĩa này như ông Đương, lại nghiễm nhiên tiếp tục ngồi lại trong Quốc hội và làm đến tận Phó ban.

Cái công tác nhân sự quái lạ của Đảng, và cái lá phiếu của cử tri Việt Nam, cái nào thắng, cái nào thua, qua trường hợp của ông Đương thì thật đã quá rõ.

Cái Lư Hương

(Luật Khoa)

Mạnh Kim - Ai “đầu cơ” tin vịt và để làm gì?


Với một số người, chẳng có chuyện thích hay không thích ông Trump, ủng hộ hay chống đối phong trào Black Lives Matter, vấn đề chỉ là kiếm được tiền, rất nhiều tiền. So với cách câu view từ tin tức liên quan giới người mẫu và showbiz luôn được xem là thảm họa của truyền thông thì kiếm sống bằng fake news tỏ ra bất lương gấp nhiều lần. Ngoài những kẻ kiếm sống bằng tin giả, có thể có những người cũng khai thác tin vịt cho mục đích khác…
 
Ai “đầu cơ” tin vịt và để làm gì?
Không chỉ đầu độc thông tin và tạo ra cuộc khủng hoảng hỗn loạn không có điểm dừng trong làng truyền thông, fake news còn đang gây xáo trộn xã hội ở mức độ nguy hiểm chưa từng có. Nó tạo ra hận thù và gây chia rẽ ngày càng khủng khiếp. Nguồn gốc vấn đề có thể xuất phát từ hiện tượng thích ông Trump nhưng những kẻ sản xuất fake news mới là thủ phạm mang lại tai họa khi chúng khai thác tối đa tâm lý đám đông, lợi dụng “ông Trump” như một “món hàng thông tin” để bán ra “thị trường pro-Trump” và rung đùi hốt bạc. Cỗ máy tin giả của chúng hoạt động không ngưng nghỉ, từ việc làm ảnh giả bà Melania Trump mặc áo dài Việt Nam đến việc bịp ra một “chính sách” mà “Tổng thống Trump vừa loan bố”. Chúng có thể chẳng yêu thích gì ông Trump cả. Cũng chưa chắc chúng thù ghét đảng Dân chủ Mỹ. Chúng nhận ra một điều: “khen” ông Trump và “chửi” đảng Dân chủ Mỹ là một cách hốt bạc.

Việc tạo ra tin bịp liên quan ông Trump để kiếm tiền không phải xảy ra mới đây và không chỉ đối với người Việt. Hiện tượng này đã bùng nổ từ mùa tranh cử tổng thống Mỹ 2016. Một “nhà báo mạng” ở Macedonia từng nói với BuzzFeed News rằng, “nhờ ông Trump”, hắn kiếm được 5.000 USD/tháng hoặc có khi 3.000 USD/ngày! Trong năm 2015, ngôi làng nhỏ Veles (45.000 dân) tại Macedonia đã tung ra ít nhất 140 website chính trị Mỹ (WorldPoliticus.com, TrumpVision365.com, USConservativeToday.com, DonaldTrumpNews.com, USADailyPolitics.com…).

Chẳng bao giờ có chuyện bùng nổ “công nghiệp tin vịt” nếu những kẻ sản xuất fake news không kiếm được bộn từ cái gọi là “thuật toán” CPM (cost per mille – “mille” tiếng Latin, có nghĩa “ngàn”), tức số tiền thu được từ Google AdSense tính theo đơn vị 1.000 lượt view. Với video, tiền thu vào luôn nhiều hơn. Đó là lý do tại sao ngày càng xuất hiện cái gọi là “thế hệ YouTuber” nhiều nhan nhản đến chóng mặt. Tháng 9-2019, tổ chức phi lợi nhuận Global Disinformation Index, sau khi khảo sát khoảng 20.000 website chuyên đăng tin vịt, cho biết, các công ty kỹ thuật quảng cáo đã chi chừng 235 triệu USD/năm khi cho chạy quảng cáo vào những website trên.

Việc tạo ra website, trong khi đó, rất đơn giản. Chỉ cần “đầu tư” chừng 10 USD là đã mua được một tên miền trên GoDaddy. Cũng chẳng cần bỏ tiền thuê thiết kế website. Những tính năng cơ bản mà WordPress cung cấp đã đủ để “gây bão”. Để lừa độc giả, chúng tạo ra những tên miền na ná tên các hãng tin/tờ báo uy tín, chẳng hạn “New York Times Politics.com”, “abcnews.com.co” hoặc “forbesbusinessinsider.com” (dĩ nhiên chẳng liên quan đến hai tờ báo nổi tiếng Forbes và Business Insider). Tình trạng này cũng xảy ra trong giới “công nghiệp fake news” Việt Nam, khi chúng tạo ra những trang tin lấy tên “Tuổi Trẻ Online” hoặc “Thanh Niên Online”. Nội dung các trang này, dù trong nhiều trường hợp “chủ trang” không phải ở Mỹ, đều nói về chính trị Mỹ. Tại sao? Việc bán “sản phẩm pro-Trump” chỉ là một phần. Cái chính là “traffic” ở thị trường Mỹ. Cần biết, doanh thu CPM giao động tùy vị trí địa lý, cao nhất là Mỹ; trong khi thị trường Việt Nam thấp hơn Mỹ 10 lần.

Để “bán” tin vịt, cách hiệu quả nhất là “tối ưu hóa” việc khai thác cảm xúc đám đông. Khi đám đông tỏ ra không ưa thích người da đen thì chúng tạo ra những tin đại loại “Truy nã nhóm người da đen hiếp dâm chủ tiệm Nail&Spa Việt và con gái trong đêm”. Những gói “sản phẩm” ăn khách đang được “sản xuất” ào ạt thời điểm hiện tại gồm: 1/ “Đánh” Trung Quốc (bịa những tin giật gân chẳng hạn “Bắc Kinh rúng động với nguồn tin mật về vụ đảo chính Tập Cận Bình”); 2/ “Đánh” đảng Dân chủ Mỹ (“bọn Dân chủ thổ tả bán đứng nước Mỹ cho Trung Quốc”); 3/ “Đánh” người da màu (“cái chết George Floyd là ngụy tạo”)…

Những bản tin này, bài viết lẫn video, luôn được đón nhận và chia sẻ dữ dội. Chúng đơn giản thỏa mãn được tâm lý “kỳ vọng”, hơn là thuyết phục độc giả bằng dữ liệu được xác chứng. Chúng mang đến một sự hả hê thích thú từ một đám đông bị dẫn dắt lọt vào cái bẫy “click bait” giúp mang lại lợi nhuận cá nhân cho những kẻ thậm chí hả hê thích thú hơn vì dễ dàng lừa thiên hạ được khối tiền. Với những kẻ này, “Donald Trump” hay “Bill Gates” đều tương tự nhau, chỉ là “gói sản phẩm thông tin” dễ bán chạy, không hơn không kém.

Hiện tượng ủng hộ Trump và chán ngán đảng Dân chủ ở Mỹ là có thật. Thái độ kỳ thị người da màu là có thật. Tâm lý thù ghét Trung Quốc dĩ nhiên có thật. Tuy nhiên, khi “dữ liệu” và “sự kiện” được cung cấp từ những “nguồn” không biết lấy từ đâu thì cần phải xem lại “mức độ có thật” bao nhiêu phần trăm để xác định đó là sự thật, hay chỉ là điều mình “muốn tin” là thật, “phù hợp” với tâm lý yêu hoặc ghét của mình. Người ta dĩ nhiên hoàn toàn có quyền khước từ những hãng tin/tờ báo khổng lồ như New York Times, CNN, Washington Post… khi cho rằng đó là “nơi tạo ra fake news” nhưng nếu vậy thì cũng cần có thái độ tương tự đối với những trang tin hoặc “YouTuber” ra rả cung cấp vô số tin tức không thể kiểm chứng tràn ngập mạng xã hội từng ngày từng giờ. Có một “nghịch lý” buồn cười: trong nhiều trường hợp, những kẻ làm tin giả luôn gài logo những hãng tin/tờ báo lớn được “mặc định” là “nơi sản xuất tin vịt” như CNN chẳng hạn trong những “bản tin” của chúng, như một cách để “bảo chứng” rằng đó không phải là tin bịa.

Chừng nào Google, Facebook hoặc YouTube có thể chặn đứng dịch tin giả như cách họ luôn mồm nói? Không bao giờ, khi mà chính họ đang gián tiếp nuôi và giúp phát triển thị trường tin giả bằng việc cho phép quảng cáo chạy vào các website hoặc kênh YouTube chuyên đăng tin vịt; khi mà thị trường fake news vẫn còn độc giả. Sẽ chẳng bao giờ dịch tin giả giảm hoặc biến mất khi mà mạng xã hội tiếp tục được “nuôi” bằng cảm xúc và được trục lợi bằng cảm xúc. Không chỉ “lợi ích kinh tế” mà cả “lợi ích chính trị”. Xét riêng Việt Nam, ai là kẻ thủ đắc nhất, về chính trị, khi xã hội và cộng đồng dồn hết năng lượng lẫn thời gian vào cuộc chiến yêu-ghét xuất phát từ sự ủng hộ hoặc chống đối những nhân vật hoặc các vấn đề hoàn toàn không liên quan nội tình đất nước? Có thể có một sự chủ ý và ngầm điều khiển dư luận lao vào cuộc “chém giết” quyết liệt này không?

Để ý một chút sẽ thấy ngày càng xuất hiện nhiều trang tin (tiếng Việt) viết về chính trị-xã hội Mỹ. Tin nước Mỹ, tin tức Hoa Kỳ, chuyện nước Mỹ…, đại loại vậy. Tin tức được “cập nhật” từng giờ, với mức độ “độc đáo” và “độc quyền” đến mức ngay cả những tờ báo lớn Việt ngữ ở Mỹ cũng không có được. Bản tin “Truy nã nhóm người da đen hiếp dâm chủ tiệm Nail&Spa Việt và con gái trong đêm” là một ví dụ. Website “kenhtintuc247.info” là nơi đầu tiên đăng tin trên. Cách thực hiện nội dung của những trang tin này có thể khiến nhầm tưởng đó là hoạt động của làng truyền thông hải ngoại, như logo “Hải ngoại News” của “newsvitality.info”. Tuy nhiên, như “newsvitality.info”, khi truy tìm nguồn gốc bằng các trang tìm kiếm “whois”, sẽ thấy rằng “kenhtintuc247.info” cũng có xuất xứ Việt Nam. Cá nhân, nhóm nào hoặc tổ chức nào ở Việt Nam đang làm chuyện này và với mục đích gì?

Một số ít còn thậm chí cho rằng cần tận dụng “công cụ fake news” để thủ thắng trong cuộc chiến khuynh loát dư luận. Với nhiều độc giả, họ gần như không hề quan tâm điều đó. Họ “lắng nghe và chia sẻ” một cách cảm tính như thể tìm được một “giải đáp” đầy thỏa mãn theo kiểu “thấy-chưa, tôi-đã-nói-rồi”, khi vấn đề đang quan tâm có nội dung hoàn toàn “khớp” với tâm lý yêu-ghét của mình. Họ không muốn đề cập đến nghi vấn cần thiết rằng, ai đứng sau việc thực hiện những “bản tin” này và chúng làm điều ấy vì cái gì. Tuy vậy, có một câu hỏi lớn nên luôn đặt ra dù không nhất thiết cần câu trả lời: Ai đang bị thiệt nhiều nhất trong cơn lốc tin vịt?

Mạnh Kim

https://www.facebook.com/nguyen.manhkim

Bùi Văn Thuận - Chân dung cán bộ Tuyên Giáo trong mùa Chọi Chó Đại Hội 13


Nhân vật trong các ảnh là Bùi Văn Hiếu, hiện đang là Ủy viên Ban thường vụ huyện ủy Phú Riềng, Phó Chủ tịch UBND huyện Phú Riềng. Hiếu leo lên làm phó Chủ tịch huyện từ ngày 29/10/2019.

Bùi Văn Hiếu đứng cạnh Nguyễn Thị Kim Hữu, em gái ruột bà Ngân. Cán bộ Bình Phước hay gọi Kim Hữu một cách cố thân thiết nịnh nọt là "chị Ba".
Trước đó, Bùi Văn Hiếu là Trưởng Ban Tuyên giáo, Giám đốc Trung tâm Bồi dưỡng Chính trị huyện Phú Riềng. Chính vì xuất thân từ ngành tuyên giáo và rao giảng hàng ngày trên trường đảng của huyện, Bùi Văn Hiếu có đầy đủ phẩm chất lưu manh, tráo trở, lật lọng, dối trá của đảng. Ngoài ra, Bùi Văn Hiếu còn có tính thượng đội hạ đạp, đặt điều vu khống, rắp mưu hại đồng đảng- đồng chí là chuyên môn của y.

Bùi Văn Hiếu cùng quê với bà Nguyễn Thị Kim Ngân ở Bến Tre, đi đâu Hiếu cũng khoe khoang và dọa nạt đồng đảng- đồng chí rằng y là em họ của bà Ngân. Chuyện Hiếu khoe khoang có "quan hệ" với Nguyễn Thị Kim Ngân, cán bộ cả huyện Phú Riềng và đa số cán bộ tỉnh Bình Phước đều biết. Khi mới leo lên phó chủ tịch huyện Phú Riềng, vợ Bùi Văn Hiếu có về Hà Nội tìm gặp "chị Ngân" để cảm ơn.

Năm 2015- 2016, Bùi Văn Hiếu với vai trò trưởng ban tuyên giáo huyện ủy, là một trong những kẻ bao che cho Bùi Quốc Minh vụ y sử dụng bằng giả. (Bùi Quốc Minh là ai, xin xem trong link dẫn kèm). Hiếu cầm tiền của Minh và "bảo vệ danh tiếng" cho địa bàn, thế nên đơn thư tố cáo của dân về Bùi Quốc Minh, Hiếu đều ỉm đi hết.

Giai đoạn từ đầu 2019 đến nay, Bùi Văn Hiếu lợi dụng vai trò trưởng ban tuyên giáo huyện ủy, liên tục cung cấp tin nội bộ cho các đồng chí, đồng đảng ở Phú Riềng cắn nhau. Mục đích của Hiếu là đá bay ghế Trần Văn Lân, Bí thư Huyện ủy, Chủ tịch HĐND huyện Phú Riềng. Trần Văn Lân bay ghế, khóa tới chủ tịch hiện nay lên Bí thư, Bùi Văn Hiếu đương nhiên có vị trí Chủ tịch huyện Phú Riềng.

Chính Bùi Văn Hiếu cấu kết với Nguyễn Danh Tùng, trưởng phòng TN&MT huyện, để bán và tuồn thông tin, hình ảnh ra ngoài cho dân oan đứng đơn kiện Bí thư huyện Phú Riềng Trần Văn Lân. Hình ảnh Trần Văn Lân cùng Trưởng ban Tổ chức tỉnh ủy và Giám đốc sở Nội vụ Bình Phước tươi cười trao hoa và quyết định điều động Bùi Quốc Minh (đang chờ xem xét kỷ luật), bị Bùi Văn Hiếu và Nguyễn Danh Tùng tuồn ra bán cho dân oan để "chơi" Bí thư Trần Văn Lân.

Trần Văn Lân còn 3 năm nữa về hưu nên cố xin ở lại làm Bí thư huyện Phú Riềng, chứ lên tỉnh thì mất sạch quyền lực. Lân ở lại thì của lên Chủ tịch huyện của Hiếu sẽ phải chờ thêm ít nhất là 3 năm nữa. Đó là lý do Hiếu cấu kết cùng Tùng để tuồn tài liệu cho dân oan kiện Bí thư huyện. Hiếu hứa với Tùng: Hiếu lên Chủ tịch, Tùng sẽ lên phó Chủ tịch. Thế nên "liên minh" này đang tung tin túi bụi ở Phú Riềng cho các bên đánh nhau.

Tuy mở mồm ra là giở giọng "tuyên giáo", nhưng thực chất Bùi Văn Hiếu có đầy đủ phẩm chất của "tuyên giáo". Xin đưa thêm một bằng chứng về đối tượng này: Bùi Văn Hiếu lén lút cặp bồ với một giáo viên tên Thơm ở xã Phú Trung đã mấy năm nay.

Gia đình Thơm thuộc dạng khá giả, nhưng Bùi Văn Hiếu ép cán bộ xã Phú Trung đưa gia đình Thơm vào diện hộ nghèo để hưởng nhiều ưu đãi. Trước cửa nhà cô Thơm có cây đa cổ thụ, rất lâu đời rồi. Tuy nhiên, có lẽ do "sợ ma" mỗi khi đến nhà Thơm hoặc do muốn chặt cây đa đi để nhà cô bồ đẹp, nhiều đất hơn nên Bùi Văn Hiếu đã ra lệnh cho cán bộ xã Phú Trung chặt bỏ cây đa nghìn năm đó đi. Mấy chuyện Hiếu vì bồ mà hành cấp dưới, cán bộ xã Phú Trung rất ức nhưng không dám nói gì.

Cán bộ chô chốt của huyện Phú Riềng, ai cũng gọi Hiếu sau lưng là "thằng Juda phản bội". Hiếu bán tin, cấp tin cho mọi người đánh đấm bí thư Trần Văn Lân, nhưng mặt khác lại đi mách lẻo với Lân và mượn tay Lân triệt hạ những kẻ mà Hiếu "ngứa mắt, không ưa".

Trên đây là một vài thông tin cơ bản về Bùi Văn Hiếu, cựu trưởng ban tuyên giáo huyện, cựu giám đốc trung tâm bồi dưỡng chính trị huyện Phú Riềng, tỉnh Bình Phước. Hiếu cũng vì khốn nạn với cả cấp trên và cấp dưới, vừa đội vừa đạp, "vừa đấu tranh vừa hợp tác" với đủ hạng cán bộ- đảng viên để hại tứ tung. Thế nên cả cấp trên, cấp dưới, đồng đảng, đồng chí đều ghét. Nhưng vì cái mác "em họ bà Ngân" nên không ai dám ra mặt đối chọi.

Bùi Văn Thuận

Các links bài viết về Bùi Quốc Minh, Phó Bí thư huyện Phú Riềng: https://www.facebook.com/thuan.chagia/posts/956700521445785
Link bài viết về Nguyễn Danh Tùng, trưởng phòng TN&MT huyện Phú Riềng: https://www.facebook.com/thuan.chagia/posts/956137194835451

(FB Bùi Văn Thuận)

Ký Thiệt - Ván bài lật ngửa


Khi bài ”Sổ Tay” này được viết, cuộc nổi loạn sau cái chết của George Floyd đã kéo dài hai tuần lễ và còn đang tiếp diễn tại nhiều thành phố trên nước Mỹ, kể cả Thủ đô Washington, dù viên cảnh sát bị cho là nghi can, Dereck Chauvin, đã bị tống giam và bị truy tố về tội sát (second-degree murder), ba cảnh sát viên khác cũng bị buộc tội đồng lõa.

Ván bài lật ngửa
Một lễ tưởng niệm Floyd đã được tổ chức rất long trọng tại Minneapolis ngày 4 tháng 6 vừa qua với sự tham dự của hàng ngàn người, trong đó có Thống đốc Minnesota Tim Walz, Thị trưởng Minneapolis Jacob Frey, Nghị sĩ Amy Klobuchar, Mục sư Jesee Jackson, Martin Luther King III, và nhiều người tai mắt khác trong giới chính trị.

Trong giới nghệ sĩ nổi tiếng có danh hài Kevin Hart, Ca sĩ Tyrese Gibson, T.I. và Ludacris…Nhưng các nhân vật nổi danh này đã bị chìm khuất bởi sự trình diễn tuyệt vời của Mục sư Al Sharpton. Ông mục sư da đen hùng biện đã gây nên những tràng pháo tay vang dội khi ông nói: “Câu chuyện về George Floyd là câu chuyện của dân da đen. Bởi vì từ 401 năm qua, lý‎ do đã làm chúng ta không bao giờ trở nên người mà chúng ta muốn và mơ ước là người đè đầu gối trên cổ chúng ta.

“Việc đã xảy ra cho Floyd là những việc xảy ra hàng ngày trên đất nước này trong giáo dục, trong y tế và trong mọi lãnh vực của đời sống Mỹ. Đây là lúc cho chúng ta đứng lên nhân danh George và nói: ‘Hãy bỏ đầu gối anh ra khỏi cổ chúng tôi’”.

Buổi lễ đã được truyền thông trực tiếp tường trình tối đa kéo dài mấy tiếng đồng hồ.

Giám định y khoa của quận hạt Hennepin xác nhận cái chết của Floyd là một vụ sát nhân và cho biết có những yếu tố khác liên quan đến sức khỏe của anh ta như mắc bệnh tim và dùng thuốc fentanyl, methamphetamine, và tiết lộ rằng anh ta thử nghiệm dương tính với coronavirus.

Nhưng luật sư của gia đình Floyd là Benjamin Crump phản bác bất cứ nguồn tin nào nói rằng vi khuẩn đã đóng góp vào cái chết của Floyd. Luật sư Crump nói tại buổi lễ:

“Không phải dịch coronavirus đã giết George Floyd. Tôi muốn làm minh bạch trong hồ sơ. Chúng tôi sẽ ghi rõ ràng trong đó rằng có một bệnh dịch khác quen thuộc hơn nhiều với nước Mỹ, rằng bệnh dịch kỳ thị chủng tộc và phân biệt chủng tộc đã giết chết George Floyd.”

Cũng chính ông luật sư (da đen) này, ngày hôm trước đã đưa con trai của Floyd, Quincy Mason, tới viếng nơi cha anh ta đã nằm dưới đầu gối của viên cảnh sát Chauvin trên đường phố Minneapolis và loan báo nơi đây sẽ là địa điểm của một đài tưởng niệm George Floyd và tuyên bố những câu rất nảy lửa trước đám đông vây quanh.

Trong lúc ấy, thân nhân của Floyd đã kêu gọi sự bình yên và nói chắc rằng Floyd không muốn có bạo động xảy ra trong những thành phố Mỹ với những vụ cướp của, hôi đồ, đốt nhà, đập vỡ kính cửa tiệm và những phá hoại khác khiến chính quyền địa phương phải ban bố lệnh giới nghiêm và phái Vệ Binh Quốc Gia tới vãn hồi trật tự.

Ngoài lễ tưởng niệm tại Minneapolis, một lễ tưởng niệm khác đã được tổ chức không kém long trọng tại North Carolina ngày thứ bảy 6 tháng 6. Và, tang lễ của George Floyd được cử hành tại Fountaine of Praise, Texas, vào ngày 9 tháng 6.

Philonise Floyd, một người em của Floyd, nói: “Tất cả mọi người muốn có công lý cho George. Anh ấy sẽ có công lý.”

Đúng như vậy. George Floyd đã có không những công lý mà còn có cả vinh quang ngang hàng với Martin Luther King.

Có phải George Floyd đã chết vì “bệnh dịch kỳ thị chủng tộc và phân biệt chủng tộc” tại Mỹ, như lời buộc tội của Luật sư Ben Crump?

Có phải “việc đã xảy ra cho Floyd là những việc xảy ra hàng ngày trên đất nước này”, như lên án của Mục sư Al Sharpton?

Có phải “đối với hàng triệu người Mỹ, đang bị đối xử một cách khác nhau dựa trên chủng tộc là một sự ‘bình thường’ bi thảm, đau đớn, điên rồ”, như quả quyết của ông cựu Tổng thống Barack Hussein Obama?

Có phải “chính linh hồn nước Mỹ đang lâm nguy” vì nạn kỳ thị chủng tộc, như lời báo động của cựu Phó Tổng thống Joe Biden?

Thật ra, hành động phạm pháp của viên sĩ quan cảnh sát Dereck Chauvin có tính cách cá nhân, không liên quan gì đến vấn đề chủng tộc, hay chủ trương đường lối của một cơ quan công lực.

Thi hành lệnh bắt giữ George Floyd về tội xài bạc giả, Chauvin đã sử dụng bạo lực quá với sự cần thiết (excessive force) được luật pháp cho phép khi bắt giữ nghi can để bảo vệ quyền hiến định của mọi công dân, bất kể màu da hay chủng tộc, có thể tìm thấy trong “điều kiện hợp lý trong việc khám xét và bắt giữ” (reasonable search and seizure requirement ) của Tu Chính án thứ Tư và “ngăn cấm sự độc ác và hình phạt khác thường (prohibition on cruel and unusual punishment ) của Tu Chính án thứ Tám Hiến Pháp Hoa Kỳ.

Chauvin không nghe lệnh của ai hay dựa theo luật lệ nào để đè đầu gối lên cổ họng Floyd trong khi anh ta không chống cự hay gây nguy hiểm gì cho ai.

Về phần người bị bắt, rất ít tin tức về quá khứ và lý lịch của George Floyd được “tường trình” trên truyền thông, báo chí Mỹ.

Trong một bức thư gửi cho các thành viên của Hiệp Hội Sĩ quan Cảnh sát Minneapolis (Minneapolis Police Officers Federation) được phổ biến trên Twitter ngày 1 tháng 6 vừa qua, Chủ tịch Bob Kroll đã viết về lịch sử tội phạm hình sự của George Floyd mà ông ta nói rằng truyền thông sẽ không loan tải, trong đó có vụ đột nhập tư gia và chĩa súng hăm dọa một phụ nữ mà kết quả là bản án 5 năm tù ở.

Vụ này xảy ra vào năm 2009, theo hồ sơ tòa án, Floyd đã bị kết án sau khi nhận tội đã xâm nhập nhà của một phụ nữ mang thai và thúc họng súng vào bụng bà ta trong khi lục soát tìm tiền và ma túy.

Cũng theo hồ sơ tại tòa, người phụ nữ nạn nhân đã khai rằng hung thủ to lớn nhất trong đám sáu tội phạm, mà bà nhận diện là Floyd, tiến hành việc lục soát trong khi một nghi can có súng khác canh giữ nạn nhân nhưng không tìm thấy tiền bạc hay ma túy, chúng đã lấy nữ trang và điện thoại cầm tay của nạn nhân. Một người hàng xóm đã quan sát vụ cướp và ghi lại số xe của các hung phạm.

Theo tường trình của tờ Daily Mail thì ngay cả trước khi vụ này xảy ra, Floyd đã bị kết án nhiều lần từ tội trộm cướp tới sở hữu ma túy.

Kroll gọi những người biểu tình phản đối về cái chết của Floyd là “hành động của một phong trào khủng bố (a terrorist movement) đang diễn ra là đã được tạo thành khởi đầu từ nhiều năm trước.

Theo Kroll, những vấn đề của thành phố ngày hôm nay là do giới lãnh đạo Minneapolis “đã giảm thiểu lực lượng cảnh sát của chúng tôi và chuyển ngân quỹ sang cho những người hoạt động cộng đồng với một sách lược chống cảnh sát.

“Xếp”của chúng tôi xin thêm 400 sĩ quan cảnh sát nữa và đã bị bác bỏ thẳng tay. Việc này đã dẫn tới cuộc nổi loạn phá kỷ lục này.

“Tôi đã làm việc với bốn luật sư biện hộ cho mỗi người trong nhóm bốn viên cảnh sát đã bị sa thải trong lúc cuộc điều tra hình sự tiến hành, và được biết họ đã bị mất việc mà không qua một thủ tục pháp lý nào cả.

Trong bức thư của ông ta, Kroll cũng giải thích vì sao Sở Cảnh sát đã không có tiếng nói trong báo chí, và điều ấy đã có tác động tiêu cực trên công việc và sự an toàn của cảnh sát.

Ông Kroll viết tiếp: “Tôi đã là một mục tiêu hiển hiện cho những nhóm đang lèo lái cuộc nổi loạn này, các chính trị gia cánh tả cho phép nó xảy ra và khuyến khích nó, và giới tuyền thông phóng túng. Sự hiển hiện của tôi trong lúc này sẽ chỉ làm gia tăng sự nguy hiểm cho các thành viên trong hội. Tôi đã nhận được không biết bao nhiêu là lời dọa giết trong lúc này.

“Chúng tôi có thấy hành động anh hùng đang diễn ra. Chúng tôi nhìn nhận sự việc ấy và yêu cầu các bạn ủng hộ.” Ông Kroll chấm dứt bức thư bằng lời nhắc nhở các bạn đồng sự hãy giữ sự an toàn cho mình.

Nhiều người đã chỉ ra cho thấy sự mất mát lớn lao trong đời sống của người da đen do những cuộc nổi loạn trực tiếp gây ra và đã đặt câu hỏi tại sao David Dorn, một người da đen lớn tuổi và một đại úy cảnh sát hồi hưu ở St. Louis đã bị bắn chết trong khi cố bảo vệ tiệm cầm đồ của bạn ông ta giữa cơn bạo loạn, đã không nhận được sự quan tâm và hậu thuẫn của cùng những người làm truyền thông gần bằng những gì họ đã dành cho phong trào “Black Lives Matter”.

Những người đàn ông da đen khác, như Dave Patrick Underwood, 53 tuổi, sĩ quan Bảo vệ Liên bang, đã bị bắn chết tại Oakland trong khi đang làm nhiệm vụ, cũng nhận được rất ít quan tâm so với cái chết của George Floyd, người cùng màu da và có nhiều tiền án, mà bình dân Việt Nam gọi là dân “vào tù ra khám”.

Vậy thì, “Công Lý” mà những người làm loạn ở Mineapolis và nhiều thành phố khác trên nước Mỹ là Công Lý gì, trong lúc họ tạo ra đau khổ, bất công cho nhiều người khác?

Có lẽ không phải chờ đợi lâu hơn để có câu trả lời. Ngay khi cuộc nổi loạn mới bộc phát, TT Trump đã nói “Antifa và những phần tử cực tả đã gây ra sự hỗn loạn này”, và sau đó vài ngày, chủ nhật 31 tháng 5, ông đã tuyên bố Hoa Kỳ sẽ liệt kê Antifa vào danh sách tổ chức khủng bố.

Antifa là một phong trào cực tả bạo động gây rối trên đường phố chống phát-xít nhưng lại ủng hộ bọn vô chính phủ và chủ nghĩa Mác-Lê. Những hình thức bạo động thường thấy của Antifa là đốt lửa, hôi đồ, ném gạch đá và chai vào cảnh sát, dùng sữa xóc lỏng trộn với xi-măng mau khô ném vào mặt đối phương vân vân.

Khởi đầu, Antifa nhắm vào các thành phố ở bờ biển phía Tây nước Mỹ như Portland, Oregon, California, Berkeley…Về sau chuyển hướng sang miền Đông và đã tham dự vào những cuộc bạo động trong ngày Lễ Nhậm chức của Tổng thống Donald Trump vào tháng 1 năm 2017.

Giới chức tình báo Mỹ cho biết Antifa đã bắt đầu lên kế hoạch từ tháng 11 năm ngoái để gây ra một cuộc dấy loạn chống chính quyền trên cả nước khi mùa tranh cử tổng thống 2020 thực sự mở màn.

Phong trào cực đoan quá khích này đã xuất hiện như là mục tiêu chính cho các nhân viên điều tra theo dõi trong lúc khởi phát những cuộc biểu tình bạo động và hôi đồ cướp của diễn ra trên cả nước sau cái chết của George Floyd.

Tuy nhiên, giới chức an ninh cho biết sự phối hợp để gây ra những cuộc nổi loạn trên toàn quốc do Antifa khởi xướng trong những ngày gần đây là hoàn toàn mới mẻ. Tại New York, một sĩ quan cảnh sát cao cấp đã cung cấp những chi tiết đầu tiên cho biết làm cách nào những phần tử cực đoan vô chính phủ như Antifa từ bên ngoài xâm nhập thành phố và cố ý ‎khích động những kẻ biểu tình nổi loạn.

John Miller, chỉ huy phó Sở Cảnh sát New York đặc trách tình báo và chống khủng bố cho NBC biết “chiến dịch” của bọn cực đoan làm loạn có đủ thứ, kể cả tình báo có tổ chức, ban cứu thương, và khí cụ gồm có gạch, đá, chai lọ…Antifa cũng dùng mật mã để liên lạc với nhau trong khi lập kế hoạch ra quân.

Miller nói rằng trước khi những cuộc biểu tình làm loạn bắt đầu, những kẻ vô chính phủ trong ban tổ chức đã phân công cho những người có trách nhiệm gây quỹ để có tiền “bail” thế chân cho những tên bị cảnh sát bắt trong lúc đập phá, bạo động. Chúng cũng chỉ dẫn cho những tên đi đập phá về việc chọn các khu vực giàu có và những cửa hàng lớn do các công ty làm chủ.

Bộ trưởng Tư Pháp William Barr nói rằng những cuộc biểu tình ôn hòa và hợp pháp để phản đối về cái chết của ông Floyd đã bị những phần tử cực đoan bạo động cướp mất. Ông nói: “Antifa hội đủ tiêu chuẩn và định nghĩa của một phong trào khủng bố và dấy loạn sử dụng phương thức bạo động có tổ chức để đạt những mục tiêu chính trị – phá hủy trật tự hiến định của chúng ta.”

“Mục tiêu chính trị” chưa đạt thì chưa hết rối loạn, bạo động, đốt phá… Hết nhân danh “công lý‎ cho George Floyd” thì sẽ có những nhân danh khác.

Đúng là “linh hồn nước Mỹ đang lâm nguy”, nhưng không phải vì nạn kỳ thị chủng tộc, như lời cựu Phó Tổng thống Joe Biden, mà vì giới chính trị gia Mỹ ngày nay có quá nhiều người giống như ông Biden.

Ký Thiệt


(Báo Quốc Dân)

Vì sao dù nghèo đói cỡ nào, Nhật Bản không bao giờ có người ăn xin?


Một điều kì lạ khi đến Nhật Bản đó là thật khó có thể gặp một người vô gia cư hay ăn xin nào đang ngửa tay ra xin tiền người qua đường trên phố. Tại sao vậy?

Vì sao dù nghèo đói cỡ nào, Nhật Bản không bao giờ có người ăn xin?
Một người Việt Nam trong lần đến thăm thành phố Ginza của Nhật Bản đã bắt gặp một cảnh tượng khiến anh vô cùng kinh ngạc. Anh kể rằng mình đã trông thấy một người đàn ông nhưng không biết có thể gọi là ăn xin hay không. Ông ấy mặc bộ Kimono màu vàng pha nâu được là ủi sạch sẽ tươm tất, chân đi giày trắng bóc như vừa mua từ cửa hiệu, tay cầm chuông, tay còn lại cầm chiếc bát gỗ, đầu đội chiếc nón che gần hết cả khuôn mặt. Ông ấy đứng im trên vẻ hè, ai đi ngang cho gì thì cho, nhưng ông không xin. Anh thắc mắc đến người hành khất cũng có lòng tự trọng đến nhường này sao?

Ông ấy đứng im trên vẻ hè, ai đi ngang cho gì thì cho, nhưng ông không xin.

Vì sao Nhật Bản không có ăn xin ngoài đường?

Theo một số liệu thống kê thú vị, tại Tokyo có 2.000 người vô gia cư, nhưng bạn sẽ không bao giờ gặp được bất kỳ người vô gia cư nào hay một cậu bé lấm lem nào trên đường phố Nhật Bản đang ngửa tay ra xin tiền một người qua đường hay một ai đó.

Chính phủ Nhật Bản đầu tư thực thi chính sách “trợ cấp nhân sinh”, có nghĩa là bất kỳ người nghèo hay người vô gia cư khi cảm thấy điều kiện vật chất quá khó khăn và cần được giúp đỡ thì họ có thể đến chính quyền địa phương xin nhận trợ cấp. Trung bình một người có thể nhận số tiền trợ cấp hàng tháng lên tới 120.000 Yên (khoảng hơn 22 triệu đồng) để trang trải cuộc sống tối thiểu. Tuy nhiên, rất nhiều người nghèo ở Nhật Bản từ chối nhận chính sách này.

Hầu hết những người vô gia cư ở Nhật Bản đều là những người già, trẻ em khuyết tật, chủ doanh nghiệp bị phá sản, nhân viên văn phòng, sinh viên tốt nghiệp ra trường vì một lý do nào đó mà phải rẽ ngang cuộc đời. Dù rơi vào bế tắc hay bi thương họ không hề ngửa tay ra xin tiền, đơn giản vì họ nghĩ rằng như vậy đang làm mất đi lòng tự tôn trong nhân cách của mình.

Lòng tự trọng của người Nhật rất cao, họ cho rằng mình có thể chết nhưng không được xin của bố thí. Tại Nhật Bản, những người ăn xin là những người bị coi thường nhất, vì họ cho rằng tinh thần võ sĩ đạo sẽ không cho phép họ làm vậy.

Người Nhật tâm niệm rằng: Một người cho dù đến bước đường cùng cũng không bao giờ nhụt chí.

Cũng chính bởi vậy, từ đống đổ nát hoang tàn sau cuộc chiến tranh khốc liệt, Nhật Bản đã tự vươn mình trở thành một siêu cường quốc kinh tế chỉ trong một thời gian ngắn, khiến cả thế giới phải ngả mũ thán phục.

Tự trọng – Tinh thần võ sĩ đạo trong tính cách người Nhật

Lòng tự trọng được xem là giá trị cốt lõi trong văn hóa của người Nhật. Không chỉ riêng đối với người giàu mà ngay cả người vô gia cư cũng hiểu rằng, sự tôn nghiêm làm nên một con người chứ không phải tiền bạc hay chức vị.

Giáo dục cho trẻ em về lòng tự trọng trong nhân cách được người Nhật chú trọng ngay từ những khi còn bé. Đến Nhật, bạn có thể trông thấy một cậu bé 2-3 tuổi đang lẫm chẫm tập đi theo mẹ, nhưng nếu chẳng may trượt ngã, không bao giờ người mẹ cuống quýt, vội vã đỡ con dậy. Thay vào đó, mẹ cậu bé sẽ quay lại và nói: Con hãy cố tự mình đứng dậy nhé! Không dựa dẫm, tự đứng dậy ngay tại chính nơi mình vấp ngã là bài học về lòng tự trọng đầu tiên mà mỗi người con Nhật Bản được học ngay từ khi bé.

Có thể bạn chưa biết, tại Nhật, khi một người cảnh sát khi bắt gặp một người lái xe vi phạm luật giao thông, anh ấy sẽ không bắt người tài xế xuống xe mà sẽ bước đến bên buồng lái hỏi chuyện với người tài xế chỉ vì muốn giữ lòng tự trọng cho người lái xe.

Tại một cửa hàng của Nhật Bản, người chủ tiệm đã quyết định lắp đặt camera để quản lý trông coi hàng hóa phòng trường hợp bị mất cắp. Ngay một thời gian sau, không có bất kỳ vị khách nào ghé đến cửa hàng mua đồ nữa, họ tẩy chay chủ tiệm vì ông ấy đã làm tổn thương lòng tự trọng của mình. Cũng từ đây, trong các siêu thị hay tiệm tạp hóa của Nhật đều không lắp camera như các nơi khác.

Và một điều kì lạ trong hàng tá những kì lạ về xứ sở này đó chính là chỉ trong vài ba năm, nước Nhật có tới từ 4-5 Thủ tướng, không phải người đứng đầu của đất nước bị cách chức mà họ xin từ chức. Từ chức vì lòng tự trọng.

Ngày 12/7/2007, Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe xin từ chức vì cho rằng ông đã không đảm nhiệm tốt vai trò của mình sau 1 năm làm Thủ tướng đầy sóng gió. (Ảnh dẫn qua: WFDD)
Trong bất kể một lĩnh vực nào, dù chỉ là một sai phạm nhỏ, dù đó là do cấp dưới gây ra, người đứng đầu luôn nhìn nhận rằng nguyên nhân dẫn đến hậu quả này xuất phát từ chính họ, là lỗi của mình. Có câu chuyện kể về một vị giáo sư khi bị người khác đâm xe làm ngã, ông đứng dậy và nói với người làm ông ngã rằng: “Xin lỗi, vì tôi mà ông gây ra chuyện này!”

Người Nhật rất kiêng kị xúc phạm người khác. Trong giao tiếp, họ luôn cố gắng tìm cách nói giảm, nói tránh bằng những hành động ít mang tính đe dọa, không làm tổn thương người khác trước đám đông vì người Nhật muốn giữ lòng tôn nghiêm cho người khác.

Vậy tự trọng là gì mà từ một giáo sư học thức đến một người ăn xin ngoài đường coi trọng đến vậy?

Tự trọng là một phẩm chất cao quý, ước chế con người ta không phát sinh tham lam, tật đố; tự trọng hướng con người ta đi đúng đường, bước đúng bước không mưu cầu quá nhiều mà biết sống đúng mực. Tự trọng có thể được xem như thước đo của đạo đức mà con người có thể dùng để đối đãi với nhau. Không có tự trọng hay lòng tự tôn nhân cách con người dễ bị hoen ố, sống không cần biết quan tâm đến xung quanh và dần trở nên tha hóa. Cũng bởi vậy mà tự trọng đã trở thành bài học đầu tiên mà mỗi em nhỏ người Nhật được học ngay những bước vấp ngã đầu tiên của cuộc đời.

Người Nhật hiểu rằng, giữ lòng tự trọng không phải mục đích vì để thể hiện tôi là ai, tôi là người như thế nào với người khác; mà họ tin khi có tự trọng con người sẽ biết phân biệt đâu là đúng, đâu là sai; điều gì nên và không nên làm, từ đó mà gặt hái sự tôn nghiêm của chính bản thân mình. Tự trọng trong văn hóa người Nhật xuất phát từ tâm niệm sống tốt đẹp, dạy con người ta biết vươn lên sau những khó khăn; luôn cố gắng suy nghĩ và hạn chế tối đa thương tổn trong tâm người khác. Nhật Bản ngày nay có lẽ đã không chỉ là xứ sở của hoa anh đào hay những ngọn núi tuyết cao sừng sững, mà còn là đất nước của những giá trị nhân cách cao cả.

Hồng Tâm

(Đại Kỷ Nguyên)

Phạm Văn Vĩnh – Trông người mà nghĩ đến ta


Sau gần hai tháng tu tại gia (uống rượu ở nhà) vì lệnh cách ly xã hội (nói đúng hơn là cách ly mình mẩy vì mọi người vẫn được phép liên lạc với nhau qua mạng xã hội), mấy ngày nay ra đường tự nhiên thấy cái gì cũng bỡ ngỡ. Gặp lại hàng xóm láng giềng vui cười chào hỏi nhau nhưng mọi người ai cũng có vẻ phân vân, lưỡng lự, đứng xa xa dường như đang tự hỏi không biết người mình quen có nhiễm Ba Khuẩn không.

Phạm Văn Vĩnh – Trông người mà nghĩ đến ta
Gọi là Ba Khuẩn vì con vi khuẩn Covid-19 là con vi khuẩn của Ba Tàu. Lẽ ra phải gọi đúng cách là Ba Tàu Vi Khuẩn nhưng gọi như thế nó dài quá cho tên tóm tắt lại thành Ba Khuẩn. Đây là cách tóm tắt theo lối của người Trung Hoa. Thí dụ, người Trung Quốc đặt quốc hiệu là Trung Hoa Nhân Dân Cộng Hoà Quốc, nhưng gọi như thế dài dòng quá nên họ gọi tắt là Trung Quốc, lấy chữ đầu nối với chữ cuối. Nước Việt mình có quốc hiệu là Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Gọi như vậy là tại vì mình bắt chước người Trung Quốc chứ gọi như thế không đúng với cách hành văn trong tiếng Việt. Tiếng Việt luôn luôn để tĩnh từ đi sau danh từ, thí dụ, Mỹ đen, Mỹ trắng chứ không có ai ngược đời mà nói trắng Mỹ, đen Mỹ.Vậy thì đúng lẽ phải gọi là Việt Nam Cộng Hoà Chủ Nghĩa Xã Hội. Và nếu cần phải gọi tóm tắt thì chỉ cần gọi là Việt Nam chứ không cần phải bắt chước Trung Quốc mà gọi là Việt Hội.

Nếu quý vị mà hỏi Google tại sao lại gọi người Trung Hoa là Ba Tàu thì sẽ được đọc đôi điều giải thích của các nhà nghiên cứu là tại vì khi xưa người Trung Hoa đến nước mình bằng dăm ba con tàu biển. Nói như thế có vẻ không đúng lắm vì không giải thích được tại sau người Việt mình lại gọi người Ấn Độ lập nghiệp ở xứ mình là anh Bảy Chà. Ngày xưa có người giải thích gọi Ba Tàu là vì trong đẳng cấp xã hội Việt Nam, người Tàu được xếp vào hàng thứ ba. Nói đúng ra thì dân mình trọng người có văn tự, nhất sĩ, nhì nông. Nếu chẳng phải thế tại sao ngày xưa học sinh Việt Nam phải vươn cổ lên mà đọc «Tước hữu ngũ sĩ cư kỳ liệt, dân hữu tứ sĩ vi chi tiên ». Thời còn Pháp thuộc, con gái nhà giầu bao giờ cũng nhắm người thơ lại «Phi cao đẳng bất thành phu phụ ». thời về sau thì trong nhà cha mẹ hay mong cho con trai đậu bác sĩ, con gái thì học dược rồi mở cái nhà thuốc tây ở bên cạnh phòng mạch của anh trai. Hai anh em bảo nhau mà cho toa thuốc chỉ bán ở nhà thuốc của người em. Xã hội Việt Nam có tôn ti trật tự. Người đứng đầu trong làng gọi là ông Hương Cả. Những người có văn tự như người làm nghề viết mướn, đi chích dạo biết tiếng Tây thì được gọi là thầy hai ký, thầy hai chích. Người được xếp vào hàng thứ ba là người Tàu vì có tiền của nhiều quá để nhà băng không còn chỗ. Còn những người làm công, làm tá điền thì được xếp vào hàng thứ tư, thứ năm. Hồi xưa ở gần nhà tác giả có bà Ba điền chủ, đang ngồi tụng kinh gặp anh Năm tá điền đi ngang qua nhà, bà ta ngưng tụng gọi « ê thằng Năm mày không mang tiền trả tao vặn cổ mày ». Nói xong bà ta lại tiếp tục tụng kinh, cốc cốc cốc. Hạng người thứ sáu thì đặc biệt dành cho các ông cảnh sát, công an. Ngày xưa báo chỉ ở sài Gòn quen gọi ông tướng Nguyễn ngọc Loan là ông Sáu Lèo vì ông ta đứng đầu ngành Cảnh Sát Quốc Gia. Bây giờ đến phiên người Ấn Độ sinh sống ở nước mình thì không biết tại sao họ lại được xếp vào hàng thứ bảy. Mọi người chắc còn nhớ ngày xưa có kem đánh răng hiệu Hynos, nhãn hiệu anh Bảy Chà. Khi nào có dịp đi xe đò thường hay thấy bảng gắn ở bên đường quảng cáo loại kem đánh răng này và trên đài phát thanh có cô Thẩm Thuý Hằng giới thiệu kem đánh răng Hynos vừa thơm, vừa sạch tiếp theo là khúc hát « Anh yêu em, anh yêu luôn kem, anh yêu luôn anh bảy chà và da đen, Hynos cha cha cha ». Sau anh bảy thì còn hạng thứ tám. Hạng này thường dùng gọi người thân cho có vẻ thân mật hay diễu cợt đối với người không quen. Câu nói thường dùng chắc mọi người vẫn còn nhớ, đó là « bỏ qua đi tám » hoặc « sức mấy mà buồn, buồn ơi bỏ qua đi tám … ».

Tiếng Việt mình tuy chữ nghĩa chỉ có một vần nhưng phải nói là giàu nhất thế giới. Lấy thí dụ về cách xưng hô của người mình: Ngôi thứ nhất có thể nói tôi, tao, bác, chú, cô, dì, ông nội mày, cha mày, con, em, cháu v.v. Ngôi thứ hai cũng vậy, gọi người ta thì có thể nói ngài, cụ, ông, bà, bác, chú, cô, dì, anh, chị, em, con, cháu, mày, con mẹ này, con kia v.v. So với những ngôn ngữ khác thì phải nói tiếng mình phong phú nhất. Tiếng Anh chỉ có I, We với You. Tiếng Pháp chỉ có Je, Tu, Vous. Tiếng Tàu chỉ có Ngộ với Nị. Ngày xưa hồi tác giả còn bé, có anh hàng xóm dậy tác giả nói tiếng Tàu. Câu đầu tiên học được là « ngộ ái nị, nị ái ngộ, ái wua, ái lại, có coong ». Tác giả chả hiểu gì cả về nhà nói oang, oang . Mẹ nghe thấy phì cười hỏi ai dạy vậy.

Bây giờ xin đặt một câu hỏi, xã hội mình tuy có tôn ti trật tự, tiếng Việt mình tuy có phong phú, nhưng những điều đó có phản ánh phần nào người Việt mình có đầu óc kỳ thị không?

Phạm văn Vĩnh

(FB Phạm Văn Vĩnh)

Tâm Chánh - Ba Xá Với Chú Sáu Dân


Cố thủ tướng Võ Văn Kiệt mất đã nhiều năm. Sinh thời cố thủ tướng Phạm Văn Đồng tấm tắc: “Sáu Dân làm thủ tướng mấy năm làm được nhiều việc hơn cả mấy mươi năm tôi làm thủ tướng”. Công tích được thừa nhận như thế nhưng ông Kiệt cũng còn nhiều việc đeo đuổi dang dở.

Cố thủ tướng Võ Văn Kiệt
Không rõ những dang dở ấy có được xem là di nguyện cần tiếp tục thực hiện không. Vì nếu được thực hiện thì quả ông là một nông dân để lại nhiều di sản quí báu cho các lớp hậu bối nắm giữ quyền bính.

Gần đây TPHCM ra ý khôi phục lại tên đường Lê Văn Duyệt, vị tổng trấn Gia Định danh tiếng, làm tôi nhớ những lần ông rủ rê làm tủ sách danh nhân Nam Bộ. Ông quày quả với việc đánh giá lại những nhân vật lịch sử có công lao lớn với Nam Bộ, từ các chúa Nguyễn, triều Nguyễn, đến Lê Văn Duyệt, Phan Thanh Giản. Hay những người cùng thời mà ông suy tư về họ trong sự khâm phục, kính trọng: cụ Cao Triều Phát, nhà nho Phạm Thiều, cụ Ca Văn Thỉnh, ông Bùi Công Trừng, ông Ung Văn Khiêm, ông Ba Bường, ông Bảy Trấn... Lúc đó ông mới rời cương vị thủ tướng. Những cuộc họp như thế nhiều khi kéo dài đến đêm, ông có ý kiến gợi ý, thảo luận rạch ròi, để có một kế hoạch làm sách khả thi với các chuyên gia và nhà xuất bản Trẻ.

Nhiều lần tôi được nghe ông kể ấn tượng về không khí tranh luận ở đại hội II mà ông, khi đó hãy còn thanh niên nhưng đã là phó bí thư tỉnh uỷ Bạc Liêu, được ra Việt Bắc tham dự. Ông kể: “Dù nhiều khi không hiểu mấy về nội dung, nhưng thấy các anh như Bùi Công Trừng thảo luận ở đại hội, có khi tranh luận tay đôi với cây lý luận của đảng như đồng chí Trường Chinh, hay thậm chí với Bác Hồ, mình mê mẩn”. Cũng như nhiều dịp ông nói: “Mình chăn trâu, theo Việt Minh cùng lắm là mất cái quần tà lỏn. Bác Cao Triều Phát một đại điền chủ theo Việt Minh sẵn sàng mất mát địa vị, nhà lầu, xe hơi, thậm chí cả gia nghiệp.” Ông kiên quyết không nhận phân công là người đứng đầu Việt Minh ở Bạc Liêu thời kháng chiến từ lí lẽ ông cho là chính đáng đó. Có lẽ ông cũng dặn dò không đặt tên ông làm tên đường cũng chính từ kiểu định vị ngôi thứ khẳng khái với những tiền bối, đàn anh mà ông ngưỡng vọng như vậy.

Có một điều đáng tiếc, tôi riêng nghĩ, nếu ông còn sống, sau khi có nghị quyết xác định kinh tế tư nhân là chủ đạo, ông sẽ ủng hộ cho sự đánh giá lại công bằng với tầng lớp địa chủ, cũng như đóng góp của họ với sự phát triển của Nam Bộ. Có lúc tôi có cảm giác như ông đang khích lệ cánh nhà báo tìm hiểu, đóng góp tư liệu và cách nhìn cho hướng tiếp cận này. Làm chút đỉnh đó cũng là trả bớt lần hồi món nợ sòng phẳng với người xưa.

Có những việc dở dang, kì thực ông đã tiến hành thất bại, là theo đuổi mục tiêu dân chủ hoá, mà tiên quyết là dân chủ trong đảng.

Năm đó ông vừa ốm dậy đã ngồi xe từ Nam ra Bắc để qua mỗi tỉnh gặp lãnh đạo từng tỉnh thuyết phục kiến nghị của ông nhằm thực hiện ý tưởng đại hội toàn quốc bầu trực tiếp tổng bí thư.

Ra tới Hà Nội ông cho gọi tôi ra khu nhà nghỉ Hồ Tây.

Ông hãy còn đang mệt nhưng thấy phấn chấn khi kể chặng đường “du Bắc”, nhiều lãnh đạo tỉnh tỏ ra ủng hộ đề nghị của ông.

Trong hôm đó ông có lịch đến gặp các vị lãnh đạo cấp cao để thuyết phục. Trưa bữa sau ông gọi tôi đến trong dáng vẻ mệt mỏi. Ông dặn rủ mấy anh em báo chí chiều tới để ông trình bày quan điểm của mình sau khi đã thuyết phục không thành người có chức phận. Tôi gọi cho mấy anh trực tiếp tác nghiệp chính trị ở Đại Đoàn Kết, Lao Động, Tiền Phong, Tuổi Trẻ, Thanh Niên mà tôi biết. Nhưng quá trưa thư kí của ông Kiệt gọi báo huỷ buổi gặp chiều. Tôi hiểu cuộc gặp đó khó có thể như ý khi sáng hôm sau là đại hội toàn quốc chính thức khai mạc.

Vừa rồi đọc tin Quảng Ninh đề nghị cho phép Quảng Ninh được bầu bí thư tỉnh uỷ trực tiếp sau khi 100% đảng bộ cơ sở trong tỉnh đã bầu trực tiếp bí thư thành công. Không biết đại hội toàn quốc sắp tới có tiến hành được việc bầu trực tiếp tổng bí thư hay không. Vì như ông Kiệt tiên quyết, đổi mới chính trị chỉ có thể thành công khi được khởi đầu trong đảng, từ chính người lãnh đạo cao nhất của đảng.

Một việc được ông gửi gắm, cũng mới trong mùa Covid này tôi cất được mối lo. Xin được chia sẻ như một cảm xúc tiêng tư về chú Sáu Dân.

Số là cô gái con của một cán bộ giúp việc cho chú trong diện chương trình 300 của thành uỷ ra trường đã nhận nhiệm sở ở quận 5. Chức trách của cô gái này theo ông mô tả là bưng trà rót nước. Ông hỏi: “Bên báo có công việc gì thích hợp với sự năng động và học hành của nó?”. Tôi báo cáo sếp và được sếp tiếp nhận cô gái ấy.

Đúng là cô ấy năng động nhưng cũng thẳng thừng và không dễ bắt nạt. Lăn lê bò toài qua đủ công việc, qua Úc học tiếp, rồi về lại gắn bó với với cơ quan, làm từ văn phòng, truyền thông, cho tới truyền hình. Sau đó đi làm mướn ở những chỗ mà cô ấy cảm thấy tự do với những hiểu biết về tiếp thị của mình. Rồi cũng ra kinh doanh riêng trong lĩnh vực dịch vụ. Mới đây “con nhỏ không dễ bắt nạt ấy” vừa sinh con, điều mà bạn bè ai cũng chia sẻ như một thành tựu nổi bật, hơn tất cả kết quả từ tài năng và sự tận tuỵ với công việc của cô ấy mà đồng nghiệp ai cũng công nhận.

Chú đâu có qui hoạch cô gái ốm tong teo ấy vô thành uỷ phải không?

Vậy là coi như cô ấy đã tự hoàn thành nhiệm vụ mà chú gửi gắm cho cháu rồi. Nên thay mặt cả nó, xin xá với chú ba xá.

Tâm Chánh

(FB Tâm Chánh)

Trọng Đạt – Nạn kỳ thị chủng tộc tại Mỹ


Vụ nhân danh công lý như thế này người dân Mỹ đã biết tỏng từ mấy chục năm trước, mới đầu biểu tình ôn hòa ra vẻ biết điều sau đó cũng một bọn đầu cơ chính trị kết hợp hài hòa với bọn đầu trộm đuôi cướp, có người cầm đầu, có kẻ theo đuôi…’

Nạn kỳ thị chủng tộc tại Mỹ
Đầu thập niên 60 tôi học tiếng Anh tại một lớp đêm Trường Sinh ngữ, mỗi tuần 6 tiếng, lớp học có một cô giáo Mỹ rất trẻ đẹp, cao ráo tên miss Armistead, cô mới 19 tuổi. Hồi ấy dưới thời Tổng Thống Kennedy, báo chí Sài Gòn đăng nhiều tin về nạn kỳ thị trắng đen tại Mỹ. Có lần các anh em học viên nhân dịp này hỏi cô giáo về tình hình kỳ thị hiện nay, hôm ấy cô chậm chãi cho biết lai lịch người da đen, xưa là nô lệ nay họ cùng chung lịch sử với người Mỹ. Khi kết thúc câu chuyện cô nói số người Mỹ kỳ thị, chửi bới, đánh đập người da đen rất ít, chỉ có một số rất ít thôi.

Tôi nghĩ cô ấy nói đúng, người Mỹ hay người Tây, Tầu… cũng như mình, họ cũng có người xấu người tốt, kẻ hiền người dữ. Người da đen do bọn buôn nô lệ từ châu Phi đem vào châu Mỹ từ ngày mới lập quốc, chế độ buôn nô lệ rất dã man khốn nạn, con người bị mua bán như súc vật, sau người ta ra luật cấm buôn nô lệ, họ treo cổ những tên buôn người từ đó việc này mới hết. Chế độ nô lệ tại Mỹ kéo dài cho tới thời Tổng Thống Abraham Lincoln khi ông cho giải phóng nô lệ năm 1861 sau cuộc nội chiến Nam Bắc phân tranh (civil war, guerre de sécession), quí vị cũng đã biết qua truyện và phim Cuốn Theo Chiếu Gió.

Mặc dù chế độ nô lệ bị bãi bỏ, nông nô được giải phóng nhưng vẫn còn nạn kỳ thị, thù ghét người da đen. Trong một số báo Reader’s Digest trước 1975, có một bài nói về những người da trắng (có lẽ thập niên 50, 60) tập họp đông đủ xử treo cổ một người da đen phạm tội cướp của, giết người. Đám đông da trắng y như một tòa án nhân dân kiểu Việt Minh tự tiện treo cổ người này. Mặc dù đã có giải phóng nô lệ từ một trăm năm trước nhưng đầu thập niên 60, thời TT Kennedy tại Mỹ vẫn còn nạn kỳ thị chủng tộc rõ rệt. Báo đăng có anh sinh viên da đen tại một trường đại học thấy cô sinh viên da trắng đi ngang qua, anh ta chỉ huýt sáo chứ chưa sơ múi gì thế mà đám đông xúm lại đập chết tươi anh. Báo cũng đăng bên Mỹ có một phim chống kỳ thị: tại một bệnh viện bệnh nhân da trắng được một người da đen hiến máu nhưng Bác sĩ, Y tá không chấp nhận, họ nói chẳng thà để cho bệnh nhân da trắng chết chứ không tiếp máu của một người da đen.

Từ năm 1954, Tối Cao Pháo Viện Hoa Kỳ đã ra phán quyết chấm dứt phân chia trắng đen tại các trường học, tuy nhiên nhiều tiểu bang không thi hành. TT Kennedy nhậm chức từ 1961, đưa ra phác thảo về đạo luật nhân quyền, cương quyết chấm dứt nạn phân biệt chủng tộc.

Thập niên 50 và đâu thập niên 60, tại Mỹ nhiều nơi da đen, da trắng đi xe ô tô buýt riêng, xử dụng nhà cầu vệ sinh riêng, học sinh, sinh viên cũng đi học riêng… xã hội thời đó phân biệt trên dưới rõ ràng, ai ăn mâm trên, ai mâm dưới. GS Nguyễn Tiến Hưng kể lại ông du học tại Mỹ, năm 1958 có lần đi xe buýt, ông không biết mình đi loại nào, đen hay trắng?

TT Kennedy bị ám sát ngày 22-11-1963 tại Dallas, Phó TT Johnson lên thay tiếp tục chương trình nhân quyền mà Kennedy đã chủ trương. Johnson tiếp tục ủng hộ nhân quyền, giúp đỡ dân thiểu số, dân nghèo. Ngày 30-6-1965 ông ký thành luật Medicaire, Medicaid giúp đỡ người già, thực hiện quyền đầu phiếu cho mọi người, cấm phân biệt chủng tộc. Tuy vậy vẫn còn ký thị.

Nhưng con giun xéo mãi nó cũng phải quằn, Martin Luther King một luật sư, nhà hùng biện Mỹ da đen tranh đấu bất bạo động cho dân quyền, ông được giải Nobel hòa bình năm 1964. Luther King nỗ lực chấm dứt nạn kỳ thị chủng tộc qua biện pháp bất tuân dân sự, ông bị ám sát tại Memphis, Tennessee năm 1968. Sau cái chết của ông, sang thập niên 70 nạn kỳ thị chủng tộc mới từ từ hết.

Từ những thập niên 70, 80 trở đi người da trắng da đen sống với nhau bình đẳng vui vẻ, đề huề. Nhiều người Mỹ đen có chức vụ cao trong xã hội, họ trở thành những danh ca, tài tử, cầu thủ, đá banh nổi tiếng, nhiều tiền… được ca ngợi. Khoảng năm 1998 tôi có xem một cuốn phim Miền Tây về cuộc đời của một Cao bồi da đen nổi tiếng Jessily. Cuối phim người ta kết luận, người da đen chiếm 11% dân số nhưng tài sản của họ (toàn bộ dân da đen) chỉ có .05% Tổng sản lượng quốc gia. Nghĩa là chưa được 1% thì ta đủ thấy họ nghèo cỡ nào, không phải do kỳ thị, mà do nhiều lý do khác.

Nay nạn phân biệt chủng tộc đen trắng đã hết nhưng lại sinh ra những tệ nạn khác không kém phần phức tạp và rắc rối. Hết phân biệt chủng tộc lại sinh ra nạn chụp mũ kỳ thị, tại các cơ quan, công xưởng những ông xếp bị người khác tố cáo có hành vi kỳ thị màu da có thể mất việc như chơi. Nhiều người khổ sở vì nạn “chụp nón cối” này, nhất là những ông bà giữ chức vụ dân cử bị chụp mũ có thể mất phiếu. Người ta có thể nói ông Dân biểu này, Nghị sĩ nọ kỳ thị da đen, bà Thị trưởng kia có thái độ phân biệt mầu da…..Hễ không ưa ai, ghét ai là chụp ngay cái nón cối lên đầu, nhiều khi chỉ là phỏng đoán không cần bằng cớ hay chỉ là bằng cớ ngụy tạo…

Nhưng cái trò chụp mũ này dần dần cũng nhàm chán không còn ăn khách, người dân không thích lắm, trên các trang mạng, truyền thông nay nhan nhản những tin chụp mũ, họ làm như kỳ thị là một trọng tội, tội đại hình… Dần dần cái trò chụp nón cối không những chẳng được người ta chú ý mà còn mất cảm tình của mọi người, cái trò này cũng xưa rồi. Hồi xưa thì trắng đen đi cầu tiêu riêng, đi xe bút riêng nay được bình đằng như nhau là quí rồi.

Tuy nạn kỳ thị đã hết trên nguyên tắc nhưng nó vẫn ngấm ngầm thể hiện, nó cũng có nhiều sự phân biệt chủng tộc khác chứ không riêng gì đen trắng, thí dụ người di dân tỵ nạn cũng kỳ thị nhau, công bằng mà nói, người da đen không kỳ thị người Việt mình. Đầu thập niên 90, tờ Văn Nghệ Tiền Phong tại Falls Church Virginia có đăng một bài khá độc đáo về vấn đề chủng tộc. Bài viết mở đầu:

“Thưa quí vị, tôi xin nói với quí vị một sự thật phũ phàng, tại Virginia nhất trắng, nhì đen, thứ ba mới đến vàng, người viết nhấn mạnh “nhất trắng nhì đen, thứ ba mới đến vàng”

Cũng đúng thôi, trâu chậm thì uống nước đục, người ta vào Mỹ trước nên có chức tước lớn như Bộ trưởng, Tổng tham mưu trưởng, Thượng nghị sĩ, Dân biểu… còn mình vào sau chỉ làm Phó thường dân. Bài viết trên cũng nhằm nhắc nhở nhiều ông Việt Nam ra vẻ ta đây cao thượng tranh đấu cho công lý bình đẳng của con người.

Dưới thời TT Bush con có Bộ trưởng ngoại giao da đen, Tổng Tham mưu trưởng da đen, nhưng đến năm 2008, một biến cố lớn diễn ra khi lần đầu tiên một người Mỹ gốc Phi châu được bầu làm Tổng Thống. Hồi ấy báo, đài có nói sự kiện đã vượt quá ước mơ của người Mỹ đen, trước đây nửa thế kỷ, một người đen muốn ngồi chung bàn với người trắng cũng chưa được chứ đừng nói tới đứng đầu cả nước.

Ông Obama từ một người vô danh đã trở thành Tổng Thống da đen Mỹ đầu tiên, ông thắng cử vẻ vang, đánh bại hai ứng cử viên da trắng Thượng nghị sĩ Hillary Clinton (trong cuộc tranh cử nội bộ) và thắng Thượng nghị sĩ John McCain với số phiếu rất lớn 365 phiếu cử tri đoàn (365/173), hơn McCain gần 10 triệu phiếu phổ thông.

Năm ngoái tôi được đọc bài tóm tắt Hồi ký của bà cựu Đệ nhất phu nhân Michelle Obama, nghe nói bán được mấy chục triệu đô. Bà nói người Mỹ hiện chưa sẵn sàng chấp nhận một ông Tổng Thống da đen.

Bà nói không đúng vì người da đen chỉ là thiểu số (41 triệu) 12.3% dân số Mỹ. Ông Obama thắng cử là do phiếu bầu của người da trắng, họ chiếm 65% dân số. Sở dĩ người ta bầu cho Obama vì ông có tài tranh cử, người dân hy vọng ông sẽ ổn định nền kinh tế đang bị khủng hoảng do chính phủ Bush để lại, ông đã long trọng hứa hẹn như vậy. Sau hai năm nhậm chức, người dân biểu tình đầy đường đầy chợ để phản đối chính sách của ông vì thất nghiệp lên cao quá, họ không có job. Hai năm trôi qua, người ta tưởng ông có phép lạ cứu nguy khủng hoảng kinh tế, đem lại việc làm nhưng tỷ lệ thất nghiệp ngày càng cao. Cuối năm 2008 khi ông Bush bàn giao cho ông Obama tỷ lệ thất nghiệp là 7.3, tháng 10- 2010 nó leo lên 10 chấm.

Người Mỹ bây giờ đã bớt kỳ thị và tin tưởng ông nhưng khi thấy lời hứa của ông mười voi không được bát nước sáo người ta phải chỉ trích ông chứ sao. Năm 2012 người dân bầu cho ông làm Tổng Thống nhiệm kỳ hai để ông hoàn tất chương trình Obamacare. Cuộc đời chẳng ai biết thế nào là khôn, thế nào là dại, cuối tháng 12 năm 2011 Obama cho rút hết quân Mỹ tại Iraq về để lấy lòng dân và tuyên bố đây là cuộc chiến tranh ngu xuẩn nhất của lịch sử. Hậu quả của nó là quân ISIS từ Syrie qua tấn công Iraq và chiếm 1/3 đất nước này khiến cả nước Mỹ và Thế giới kinh hoàng. Cuộc chiến chống ISIS là cái giá phải trả vì TT Obama cho rút quân, ông cho oanh tạc mạnh và đưa thêm quân, bị dân chống đối, họ xếp ông vào hàng những Tổng Thống tồi tệ nhất nước Mỹ, đồng cân đồng hạng với ông Bush con.

Bà Michelle cũng có nói hồi nhỏ khi gia đình bà dọn vào ở một khu phố thì những người Mỹ trắng lại dọn đi, bà có phàn nàn về thái độ kỳ thị của họ. Tôi nghĩ dọn nhà là cái quyền của người ta, miễn là họ không xâm phạm tới quyền lợi của mình là được rồi.

Như thời thập niên 50, 60 da trắng da đen xài cầu tiêu riêng, đi đái đi ỉa riêng, đi xe buýt riêng, học trường riêng… thì mới gọi là kỳ thị, nay mọi người đều bình đẳng cả, người da đen được bầu làm Tổng Thống, Thị Trưởng là tốt lắm rồi, nhưng tâm lý con người ta được voi tròi tiên không bao giờ thỏa mãn.

Nhiều nhà dân cử o bế người da đen để kiếm phiếu trong kỳ bầu cử, nhưng sẽ phải chịu mất phiếu của người Mỹ trắng, họ chiếm đa số dân, hễ “được lòng anh Cả sẽ mất lòng anh Hai”.

Nay vụ một người da đen Goerge Floyd bị người cảnh sát da trắng đè cổ chết tạo lên biểu tình chống đối, bạo động ầm ĩ cả nước Mỹ và cả thế giới. Cảnh sát Mỹ có một số bắn người, dùng bạo lực với nạn nhân như cách đây hai năm, một bà da trắng từ Úc qua Mỹ du lịch, bà ta gọi cảnh sát vì nghi có kẻ gian gần nhà, khi cảnh sát tới bà mừng quá chạy lại bị một cảnh sát da mầu bắn chết vì tưởng bà là nguy hiểm. Cách đây khoảng chục năm, một chị Việt Nam tên Bích Câu bị cảnh sát Cali bắn chết trong một trường hợp khác. Chồng cô kếu cảnh sát lại nhà vì hai vợ chồng cãi cọ, chị vợ cầm dao làm thịt, cá. Khi anh cảnh sát này lại, vào bếp và yêu cầu chị bỏ dao xuống, Bích Câu chưa hiểu chuyện thì anh cảnh sát đã cho một phát chết tươi.

Về vụ cảnh sát bắn người vô tội này người Việt tại Cali cũng đã tổ chức biểu tình, nhiều dân tộc thiểu số như người Mễ, da đen cũng tham gia. Các sắc dân khác đều bất mãn về việc cảnh sát giết người như ngóe. Nhưng vụ này sau không nghe thấy nói tới, nhất trắng nhì đen, thứ ba mới đến vàng, người ta sợ Mỹ đen vì họ đông và tranh đấu mạnh.

Tháng 5-1992 thời TT Bush cha tại Cali cũng xẩy ra một vụ bạo hành người da đen, cũng biểu tình bạo động đập phá y hệt như vụ kẹp cổ chết người nhưng không toàn diện nước Mỹ như ngày nay. Chuyện bắt đầu bằng một người da đen tên Rodney King vi phạm luật bị một nhóm cảnh sát đánh đập tơi bời, có anh mới mua máy quay phim quay được cảnh này và cho truyền thông loan tin. Người da mầu tức giận biểu tình đập phá đòi công lý cho nạn nhân. Tòa án mới đầu xử cảnh sát không có tội, khi biểu tình, đập phá nổ ra Tòa án lại xử cảnh sát làm đúng nên họ biểu tình đập phá càng dữ, họ đốt nhà, đốt các cửa hàng lớn, cướp bóc hàng hóa trong tiệm khiến chính phủ phải gửi Vệ binh quốc gia, Quân đội tới tới giữ an ninh vãn hồi trật tự. Khi vụ bạo loạn được dẹp yên có 63 người chết, 2,383 người bị thương và 12,000 người bị bắt.

Dưới thời TT Obama tại Mỹ lại xẩy ra nhiều vụ cảnh sát da trắng bắn da đen nên họ biểu tình dữ đội, mặc dù những kẻ gây lên tội đã bị xử lý nhưng đám cực đoan cũng đâp phá, đốt nhà, đốt tiệm… gây bao nhiêu thiệt hại cho tài sản người dân. Chúng có tổ chức chặt chẽ, chuẩn bị đầy đủ dụng cụ xà beng, mặt nạ chống hơi cay, bom săng rất lành nghề và chuyên nghiệp. Hồi ấy có người nói Mỹ đen giết người da trắng hay vàng thì chẳng thấy ai nói gì, mọi chuyện chìm vào quên lãng, nhưng cảnh sát trắng bắn người da đen thì bị khoác cho cái áo kỳ thị.

Người ta tưởng bầu cho một người da đen lên làm Tổng Thống để tạo đoàn kết nhưng tình hình lại xấu đi hơn thời TT Bush con trước đó. Trước những vụ giết người đen trắng, thay vì phải hành xử tế nhị, TT Obama lại có khuynh hướng thiên tư thiên vị nên vấn đề trầm trọng hơn.

Nay vụ anh George Floyd bị một người cảnh sát trắng kẹp cổ chết gây bất mãn khắp nơi và lại có những cuộc biểu tình bạo động, mặc dù chính quyền đã trừng trị thỏa đáng anh cảnh sát phạm tội, nhưng trên 50 tỉnh thành lớn toàn nước Mỹ vẫn bị đập phá cướp bóc tan hoang. Vụ nhân danh công lý như thế này người dân Mỹ đã biết tỏng từ mấy chục năm trước, mới đầu biểu tình ôn hòa ra vẻ biết điều sau đó cũng một bọn đầu cơ chính trị kết hợp hài hòa với bọn đầu trộm đuôi cướp, có người cầm đầu, có kẻ theo đuôi. Lần này cuộc bạo loạn giống như những lần trước nhưng to lớn hơn, bao quát hơn. Người Mỹ biết quá rõ về bọn này, người cảnh sát làm sai đã bị nghiêm trị nhưng bạo loạn vẫn diễn ra khắp nơi. Làn sóng đập phá, cướp bóc, hôi của cho thấy bọn lưu manh đã bêu xấu nước Mỹ như thế nào. Ngay cả gia đình nạn nhân Floyd cũng phải nhìn nhận sự tiêu cực của phong trào. Chúng kéo nhau hàng đàn hàng lũ y như quân Mông Cổ đi tới đâu ngọn cỏ không còn mọc tới đấy. Hầu hết bọn này không giữ khoảng cách an toàn, không đeo khẩu trang và reo rắc bệnh tật khắp nơi giữa mùa Đại dịch

Những tên đầu nậu chính trị đã bỏ ra những khoản tiền khổng lồ để tổ chức biểu tình tại Mỹ và nhiều nước khác, chúng tổ chức đập phá, cướp của khắp nơi tại Mỹ để cho mọi người ngộ nhận đây là phong trào tự phát. Down town các thành phố Seattle, New York, Mineapolis… và hàng mấy chục thành phố tại Mỹ trở thành hoang tàn, khói lửa bốc lên nghi ngút y như sau một trận đại chiến

Người dân đã biết tỏng âm mưu đê hèn của chúng, bọn này phá hoại để hy vọng thành công, cứu cánh sẽ biện minh cho phương tiện. Nhưng thiên bất dung gian, nước Mỹ đang hồi phục, chứng khoán lên rất mạnh không ai ngờ. Chỉ số Dow Jones đã lên rất cao, khoảng 27,600, mọi cố gắng nỗ lực để phá hoại đất nước của bọn này đầu hôm sớm mai tiêu ma hết, chúng đã thất bại nhục nhã.

Nước Mỹ vẫn tiến mạnh và không bị khuất phục dưới bàn tay phá hoại của bọn đầu cơ chính trị và bọn đầu trâu mặt ngựa. Tỷ lệ thất nghiệp xuống thấp không ngờ, người ta hân hoan đi làm trở lại. Trong vòng một khoảng thời gian không dài lắm, đất nước sẽ ổn định như trước mùa Đại dịch.

Trọng Đạt

(FB Trọng Đạt)

Chu Tất Tiến - Tâm Lý Người Việt Hải Ngoại Thật Kỳ Cục


Dân tộc Việt Nam, ngay từ hồi lập thành một nước, đã có mầm mống ly dị và chia rẽ rồi. Chính vợ chồng ông bà Tổ của dân Việt là Lạc Long Quân và Âu Cơ vốn là thần tiên, mà cũng không chịu ở chung với nhau, mà cùng hát bài “Anh đi đường anh, tôi đường tôi,” nghĩa là đồng thuận ly dị, mặc dù có tới 100 đứa con rồi. 

Tâm Lý Người Việt Hải Ngoại Thật Kỳ Cục
Nói là “đồng ý ly dị” là có sách, có chứng nhé: Hồi đó, không có luật sư chuyên trách về ly dị, cấp dưỡng, mà hai vợ chồng, sau khi chia tay, không thấy báo chí, đài radio, hay TV thông tin là hai người kiện tụng đòi chia tài sản gì, chỉ lẳng lặng dắt một đùm con đi xa, chồng lên rừng, vợ xuống biển, mỗi người lôi theo 50 đứa, cả trai cả gái, để lập quốc.

Từ sự chia tay, chia đôi, tranh cãi ngược xuôi, anh nói Đông, em nói Tây đó mà hơn 4000 năm sau, người Việt vẫn cứ luôn chia làm hai thành phần, hai lực lượng, hai khối cãi nhau và đánh nhau liên tu bất tận. Từ sự kiện Sông Gianh, chia đôi Trịnh – Nguyễn, rồi đến phân chia Nam Kỳ Quốc và Bắc Bộ, rồi đến Vỹ Tuyến 17. Đến 1975 thì tuy đất nước đã thống nhất nhưng lòng dân vẫn phân tán, chống đối nhau. Hồi trước 1975 thì chiến tranh Quốc – Cộng, bây giờ thì là cuộc chiến Dân Chủ – Cộng Sản, Chính Quyền và Nhân Dân.

Nhưng điều kỳ cục nhất là tại hải ngoại, hiện nay đang có một cuộc chiến mới, uýnh nhau dữ dằn giữa hai thành phần ủng hộ hai đảng chính trị của Mỹ: Cộng Hòa và Dân Chủ. Tuy là chỉ đụng độ trên mạng Internet ảo mà thôi, chứ chưa có xắn tay áo, xông vào nhau, vật lộn, mà cuộc chiến này làm cho phe ta tan tành xíu quách. Đang là bạn bè thân thiết, vui chơi với nhau, đùng một cái, biết nhau là “anh theo Cộng Hòa, anh phe Dân Chủ” thế là thành kẻ thù ác ôn còn hơn thù Cộng Sản, quay lại chửi nhau tưng bừng.

Hai cha con đang ăn cơm vui vẻ với nhau, chỉ vì một lời phê bình này nọ, là hai bố con hùng hổ gây nhau, mẹ phải nhảy vào can gián, các chị em, anh em khác thì chạy vào phòng đóng cửa, bịt tai. Đang kính trọng nhau, “Thưa Ông, Thưa Anh,” mà chỉ vì vài câu nói trật chìa, bỗng thành: “Thằng Tiến Sĩ bốn chân!” “Thằng Tiến Sĩ ngu như con bò!” Thiệt tức cười nha!

Trên Facebook cũng thế, dại dột mà tỏ ra mình là Dân Chủ hay Cộng Hòa là trang Facebook đó tan tành xíu quách, “những con chữ mang hình viên đạn” được bắn ra, nổ tung trời luôn. Người Việt mình đã quên mất tính lịch sự trong trao đổi tư tưởng, không mong “tranh luận” để thuyết phục đối phương mà chỉ mê “chửi lộn.” Ngộ ghê, ta ơi!

Mà tức cười hơn hết là uýnh nhau trên mạng với tất cả khả năng, sức mạnh của mình, nghĩa là uýnh nhau cho đến khi một bên chết, một bên sống, chứ không có kiểu “anh em chém nhau bằng sống (dao) chứ không bằng lưỡi (dao)” nữa.

Điều đáng ghi nhận nhất là các vị lãnh đạo hai đảng bị lôi ra làm thịt bằng những từ ngữ chợ cá Trần Quốc Toản. Phe Cộng Hòa thì đặt tên cho các chính khách lớn bằng những danh từ nghe ớn lạnh: “Con đ. Hillary, thằng Nhọ Nồi Ôbama, con mụ già phủ thủy Pê Lô Si, Thằng Hồi Giáo, con khỉ già Michelle ÔmbàMá…” Trong khi đó thì phe Dân Chủ phóng lên mạng: “Trump-con rối của Putin, Trump-Vua nói láo, Xì Trump, Thằng Trump xạo ke!” và nhiều trạng từ khác cũng gay cấn không kém mấy.

May mà những ngôn ngữ đó được viết bằng tiếng Việt, chứ nếu người Mỹ mà đọc được, thì họ có thể cho là cộng đồng Việt gồm toàn những phần tử cực đoan, khủng bố, và là một cộng đồng kỳ thị sắc tộc còn hung dữ hơn KKK và Thượng Tôn Da Trắng nữa. Người da mầu khác mà đọc được có thể tưởng cộng đồng Việt là một trong những cộng đồng lập quốc Hoa Kỳ, có khả năng siêu việt hơn người da đen, từng là chủ nhân của những người nô lệ da đen chứ không phải là mới đến Mỹ vài thập niên!

Bên cạnh những ngôn ngữ ghê gớm đó, còn có những bài phân tích, phân tèo thiệt ngộ. Cũng vụ ông cảnh sát da trắng ngộ sát ông da đen, mà phe Trump viết bài cho rằng đó là một màn kịch của phe Dân Chủ, tìm cách hại Tổng Thống Trump! Anh cảnh sát đó là con bài thí thân cứu chúa (Dân Chủ), anh da đen là một tội phạm đáng bị treo cổ sẵn rồi, nên cũng đóng kịch “chết” như vậy, để gia đình có ít tiền còm do phe Dân Chủ đưa cho! Nhiều bài phân tích có tích cách “khoa học giả tưởng” như Ôbàma là thủ lãnh thúc giục bạo động. George Soros đang bị điều tra vì là người đứng đằng sau các cuộc bạo động. Tên phản quốc Bill Gates về phe với Cộng Sản, lừa bịp nước Mỹ và muốn dâng nước Mỹ cho Cộng Sản, Tổng Thống Trump đã cắt tất cả quyền lợi của Obama, rồi mới đây: Trump đã cắt tất cả quyền lợi của Michelle Obama, vân vân và vân vân. Ngược lại, phe Dân Chủ thì phản pháo bằng cách đưa ra các bài viết chứng minh Trump là vua nói dối, người không biết điều hành đất nước, ông chủ Nhà Trắng điều khiển quốc gia như điều khiển khách sạn, Trump là kẻ “chứa thổ, đổ hồ,” tổ chức khách sạn chứa điếm, đánh bạc thu lợi, Trump anh hùng rơm, núp dưới hầm rồi cho lính ném lựu đạn khói để đến nhà thờ show off”… Trời ạ!

Thiệt ra, nhìn chung, ai cũng biết là các cuộc uýnh lộn trên diễn đàn ảo này sẽ chẳng đi đến một kết quả đảo ngược nào cả cho cả hai đảng chính trị của nước Mỹ cũng như không có thể thu phục thêm đảng viên vào đảng mình. Người nào có quan niệm người nấy! Ai cũng cho rằng mình Đúng Nhất, không sai một ly! Cho nên, có viết suốt ngày, có chửi suốt đêm, cũng không thêm được một phiếu nào, mà mất đi thì có đấy. Lý do thứ hai là người Việt rất lười đi bầu, mà chỉ thích ngồi nhà chửi đổng cho sướng miệng thôi, ra cái điều ta đây cũng tham gia chính trị, ta hiểu biết nhiều hơn mọi kẻ khác!

Thực tế, trong các cuộc bầu cử chính đảng, bầu Tổng Thống, bầu các chức vụ chính trị, thì người Việt đi bầu được 50% là chính phủ Mỹ mừng lắm rồi. Theo báo cáo bầu cử năm 2016, người Mỹ gốc Ấn Độ đi bầu 62%, người gốc Nhật 62%, gốc Phi Luật Tân 50%, người gốc Việt chỉ có 46%! Nhưng mà, theo phỏng đoán dựa theo kinh nghiệm các cuộc chuyện trò, trao đổi trên mạng, thì uýnh lẫn nhau đến 90%.

Bởi thấy những chuyện kinh dị kiểu Hitchcock như vậy, mà người viết bài này, không dám theo đảng nào cả, cũng không dám hó hé cho bạn bè biết là mình ủng hộ bên nào. Chịu tiếng “nhát hít” nhưng mà bình an. Lỡ mồm, lỡ miệng một lần là bị ném bùn cả đời, khốn hơn là bị đội cái mũ là Cộng Sản thì “lúa” luôn. Bạn thân thì thuộc cả hai đảng, chả biết ông bà nào thuộc đảng nào! Im mồm là tốt nhất.

Chỉ có một việc mà dám làm và làm đều đều là “đi bầu!” không bao giờ bỏ! Bầu cho người nào có tài, có đức, chứ không bầu theo đảng, vì chả có đảng nào ưa dân tộc Việt Nam thiệt tình cả. Đảng nào cũng lợi dụng mấy chục triệu dân Việt cho mục đích chính trị, thương mại của quốc gia Hoa Kỳ thôi. American Only, Man!

Chu Tất Tiến


(FB Chu Tất Tiến)

Nguyệt Quỳnh - Bà ơi, sao mồm bà to thế? Sao răng bà nhọn thế!


Chiều ngày 29/5 sau phiên xử phúc thẩm, một người dân ở xã Bình Phước, ông Lương Hữu Phước, đã trở lại toà án và nhảy từ lầu hai của toà để tự sát. Hình ảnh ông nằm chết, co quắp ngay trước sân toà nói lên nỗi tuyệt vọng, sự cô đơn cùng cực của người dân VN trước các phán quyết của toà án.

Nguyệt Quỳnh - Bà ơi, sao mồm bà to thế? Sao răng bà nhọn thế!
Tôi chạnh nhớ đến câu nói của thầy giáo Nguyễn Năng Tĩnh trong phiên phúc thẩm của anh: “một lũ bất nhân đã làm ra phiên toà bất công”.

Ngày 20/4 vừa qua, một Toà Án Nhân Dân cấp cao tại Hà Nội đã tuyên cho thầy Tĩnh một bản án lên đến 11 năm tù. Câu nói cuối của thầy Tĩnh trước toà, làm khắc sâu thêm hình ảnh nhem nhuốc của công lý, sự mất niềm tin của người dân vào ngành tư pháp hiện nay.

“Một lũ bất nhân!” đó là khuôn mặt của lãnh đạo ĐCS và các chánh án của Toà Án Nhân Dân cấp cao Hà Nội. Nhưng đây không chỉ là khẳng định của riêng thầy Tĩnh, gia đình vợ con thầy, học trò của thầy mà là khẳng định của đa số người dân về thái độ của chính quyền, của toà án đối với dân. Đặc biệt là đối với tầng lớp thấp cổ bé miệng.

Thế mà, Ban Tuyên Giáo lúc nào cũng nêu cao về sự khoan hồng, nhân từ, công minh, giáo dục của đảng trên khắp mọi ngõ ngách của truyền thông!?

Nhiều người bảo cái chết của ông Phước là chết hoài, chết phí, khi dẫn điều ông chia sẻ trước đó trên face book: “Nếu cái chết của tôi làm thức tỉnh nền tư pháp tỉnh Bình Phước thì cũng đáng lắm chứ”. Nhận định đó không xa thực tế, vì trước ông Phước đã có người tự sát, ông Võ Chánh, trong một vụ xử về “tranh chấp quyền sử dụng đất” cũng sau phiên phúc thẩm tại toà án tỉnh Bình Phước.

Nhìn mặt ngoài thì cái chết của ông Chánh rơi vào khoảng không hư vô; cái chết của ông Phước chỉ như một ngọn đèn mù soi vào cái bóng đêm thăm thẳm của công lý. Thế nhưng cái khác ở đây là ngọn đèn đó đang soi rọi vào lương tri con người, và nó tạo nên những ám ảnh ray rứt mà tôi nghĩ không chỉ riêng Ls Lê Ngọc Luân cảm nhận. Ông đau đớn chia sẻ:

"Ở toà án, là nơi mà bao con người chờ đợi, hi vọng một phán quyết công minh, tình người. Thế nhưng, ở nơi ấy, họ chọn cách lấy dao rạch bụng (Cần Thơ), uống thuốc độc chết (Ninh Thuận), nhảy từ lầu 2 (Bình Phước)... nhằm chứng minh cho sự oan ức và trong sạch của mình."

Trong lúc cái chết của một người Mỹ gốc Phi, gây ra bởi một cảnh sát, đang làm bùng nổ những cuộc biểu tình ở khắp các tiểu bang Hoa Kỳ; những cái chết oan sai của người dân VN làm cho chúng ta trông giống như đang sống ở thời đại trung cổ. Nhưng thử hỏi, công lý làm sao có thể có mặt, khi mà chúng ta thờ ơ với công lý, dửng dưng trước bất công?

Qua phiên phúc thẩm của Hồ Duy Hải, ai cũng nhận thấy rằng ngành tư pháp của ta lạc hậu. Thế nhưng, có một điều còn nhức nhối hơn - mãi đến tận giờ, chúng ta vẫn cam chịu sống mãi với cái lạc hậu ấy.

Biết bao nền văn minh nhân loại đã đi lướt qua ta. Tại sao người dân các quốc gia khác được luật pháp, được toà án bảo vệ, mà dân ta phải chịu án oan sai. Cái khác nhau ở đây chính là sự nhận thức và thái độ của con người. Steven Scott, một diễn giả đã cố vấn cho hàng triệu người trên thế giới về kỹ năng thay đổi cuộc sống, bảo rằng: “ Rất nhiều người đã đánh đổi tự do để nhận được sự an toàn, thậm chí họ không nhận ra điều đó. Có sự khác nhau giữa ‘một cơ hội bạn nắm đượcvà ‘một cái bẫy bạn mắc phải”

Cái bẫy nào dân tộc ta đã mắc phải? Chuyện gì đã xảy ra với các giá trị sống của một thế hệ sẵn sàng lao vào lửa đạn cho những điều tốt đẹp, nhưng lại chọn quay lưng lại với kiếp nạn của đồng bào mình? Từ Cải Cách Ruộng Đất, Nhân Văn Giai Phẩm, Xét Lại Chống Đảng, máu, nước mắt của người vô tội, tràn trên những trang sử đau thương trong sự im lặng ghê rợn kéo dài hàng thế kỷ! Thiết nghĩ nếu số đông dân ta hành xử khác đi, có lẽ nền tư pháp của ta ngày nay đã khác, và có lẽ vận mệnh đất nước cũng khác.

Điều đau lòng là mãi đến tận giờ, dân ta vẫn ngoan ngoãn, tự nguyện sống trong cái bẫy ấy. Nếu đem những kịch bản gian dối của bộ công an trong vụ tấn công vào Đồng Tâm ra thế giới văn minh, người ta sẽ không thể nào hiểu được. Làm thế nào giữa thời đại công nghệ thông tin, lại có một chính quyền coi dân ấu trĩ như vậy. Nhưng làm sao trách được, khi dân ta không hành xử đúng mực, đúng tầm của mình.

Lại xin đơn cử một câu chuyện khác - cũng vào thời gian diễn ra phiên xử thầy giáo Nguyễn Năng Tĩnh, Hội đồng thẩm phán của Toà Án Nhân Dân Tối Cao dự định phác thảo tượng vua Lý Thái Tông làm biểu tượng công lý của Toà Án Nhân Dân. Với dự án này, tượng của nhà vua sẽ được đặt tại trụ sở hệ thống của các toà án trên toàn quốc.

Một đàng là án tuyên thật nặng cho một nhà giáo với những tội danh vu vơ, nhưng vẫn muốn dùng hình tượng nhân từ, công minh làm đại diện. Cả hai sự kiện xảy ra gần như cùng thời gian, nó làm ta liên tưởng đến hình ảnh của một con sói và mẩu đối thoại của nó với cô bé choàng khăn đỏ trong câu chuyện cổ tích tây phương:

- Bà ơi! sao hôm nay tai bà to thế
- Tai bà to để nghe cháu rõ hơn.
- Bà ơi! sao hôm nay mắt bà to thế?
- Mắt bà to để nhìn thấy cháu rõ hơn.
- Bà ơi! sao hôm nay tay bà to thế?
- Tay bà to để bà nắm lấy cháu dễ hơn.
- Nhưng bà ơi! sao mồm bà to và nhiều răng thế!

Trông thì có vẻ diễu cợt, nhưng hình tượng minh hoạ thì không khác xa sự thật là mấy, tôi muốn nói đến cái cách tiếp cận giữa dân và chính quyền là thế. Một đàng cứ trắng trợn dối trá, một đàng gật gù với cái bánh vẽ như một phương thuốc xoa dịu lương tri. Bốn ngàn năm thăng trầm trong máu lửa rút lại thành câu thơ buồn của một cô giáo ở Hà Tĩnh - bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn!

Chuyện xây tượng đài nay đã tạm gác lại. Hy vọng rằng các vị trong Hội đồng thẩm phán hãy tập trung làm những điều thiết thực, hòng chấm dứt những cái chết oan trái của người dân sau các phiên xử. Khi nghĩ đến hình tượng, xin hãy nhìn đến cái biểu tượng sống của “công lý” qua xác thân co quắp của ông Phước, bên ngoài cánh cửa toà án, nơi các vị đang phục vụ.

Án oan sai đã chất đầy toà án, người lương thiện, liêm chính, đầy trong những nhà tù, chẳng có hình tượng nào có thể thay đổi được gương mặt của lãnh đạo ngoài việc thực thi công lý. Khi toà án thực thi công lý, hành xử đúng với những gì được ghi trong hiến pháp, chính là xây dựng biểu tượng, là tìm lại niềm tin nơi công chúng. Đừng hoài công dựng tượng đài, hình tượng sẽ không thay đổi được gì khi mà mồm và răng của đảng vẫn to và ghê rợn.

Nguyệt Quỳnh

(Tin tức Hàng ngày)

Đức Hoàng - Phân biệt chủng tộc


Việt Nam có tình trạng phân biệt chủng tộc hay không? Nếu không quá cầu kỳ về khái niệm học thuật, tôi sẽ trả lời rằng có.

Hình minh họa
"Chủng tộc" (race) và "sắc tộc" (ethnicity) là hai khái niệm được sử dụng rộng rãi trong việc phân biệt các nhóm người. Nôm na thì "chủng tộc" được phân biệt bằng gene của tổ tiên, ảnh hưởng đến hình dáng thể chất, màu da; "sắc tộc" là những người chia sẻ cùng văn hóa, tính ngưỡng và ngôn ngữ. Nhưng như khá nhiều khái niệm xã hội học khác, chúng không có định nghĩa thống nhất.

Hầu hết các tài liệu nghiên cứu thống nhất rằng người Kinh, người Dao, người Mông, người Jrai là các nhóm "sắc tộc", nhưng thực chất, nhiều nhóm dân cũng có thể phân biệt bằng lịch sử di cư, hay là nguồn gốc tổ tiên, có yếu tố "chủng tộc". Ở Việt Nam chúng ta dùng cụm từ "dân tộc" để gọi các nhóm người, lại thành một khái niệm khác.

Tôi sẽ không sa đà vào khái niệm học thuật. Khi mà nước Mỹ đang rung chuyển vì vấn đề "phân biệt chủng tộc", tôi chỉ muốn nhân cơ hội nhắc độc giả Việt Nam rằng chúng ta cũng có vấn đề liên quan, dù bạn muốn gọi nó bằng cái tên nào. Vấn đề không gây nhiều tổn thương bằng, nhưng luôn đáng quan tâm.

Tôi là một người Tày. Trong suốt mười mấy năm đi làm chứng minh thư (vì tính tôi rất hay quên đồ), tất cả chứng minh thư của tôi đều bị tẩy xóa. Các anh chị phụ trách hộ tịch ở Hải Phòng – một thành phố duyên hải đồng bằng – đã luôn gõ chữ "Kinh" vào phần "Dân tộc" theo một phản xạ vô điều kiện.

Tôi là một người Tày vì bố tôi là người Tày. Tôi sinh ra ở Hải Phòng, và người làm giấy khai sinh có quyền chọn Kinh (theo mẹ) hoặc Tày. Mẹ tôi đã chọn Tày. "Vì hồi đấy mẹ đã nghĩ kiểu gì cũng được cộng điểm Đại học", bà đưa ra lý do duy nhất. Sau này tôi không dùng đến hai điểm cộng ấy để đỗ đại học, và mỗi lần nhớ lại lời giải thích này lại thấy buồn cười. Ở đây có một ẩn dụ kinh khủng gì đó về tình mẫu tử và tầm nhìn của người mẹ, mà nếu sa đà ta sẽ tốn một bài viết khác.

Tôi là một người Tày nhưng sinh ra ở Hải Phòng, và không hề được chia sẻ không gian văn hóa Tày. Bà nội có dạy tôi mấy từ tiếng Tày nhưng giờ đã quên. Bà nấu cho tôi ăn xôi nhiều màu của người Tày nhưng tôi cũng chẳng biết công thức. Rừng núi với tôi hiện lên qua chuyện kể của bố. Tôi là người Tày trên giấy tờ. Tôi giữ cái định danh ấy như một kỷ niệm về quê cha, và âm thầm quan sát những biến động của các cộng đồng dân tộc thiểu số - vừa trong tâm lý của một người trong cuộc, vừa giữ trạng thái khách quan của một người ngoài cuộc.

Tôi là người ngoài cuộc vì tôi không thuộc về không gian văn hóa của nhóm thiểu số. Tôi thích nhà Pháp cổ, ăn bánh đa cua và quẩy Boney M từ bé. Nhưng tôi là người trong cuộc, vì ký ức của tôi vẫn thấp thoáng những lần bố tôi tự gọi bản thân là "thằng dân tộc" như sự bất mãn trong cơn say. Ông đã trải qua sự kỳ thị trong đời mình.

Và tôi nhìn thấy sự phân biệt đối xử ở nhiều nơi. Nhiều độc giả lớn tuổi hẳn vẫn nhớ rằng truyền thông Việt Nam đã mất hàng thập kỷ để sửa thói quen ngôn ngữ. Ngày trước, các dân tộc thiểu số bị gọi là "người dân tộc". Trông có vẻ vô hại nhưng mang sắc thái phân biệt khá rõ ràng (thế hóa ra người Kinh là người Không dân tộc?). Sau này, chúng ta nhận ra cú pháp "Vùng này nhiều người dân tộc" hay "Cậu ấy là người dân tộc" rất xấu xí, nên đã đổi thành "đồng bào".

Nhưng sửa tư duy thì không đơn giản. Nếu theo dõi sát sự kiện George Floyd và các biến động liên quan đến phân biệt chủng tộc tại Mỹ, bạn sẽ nhận ra rằng nó hình thành dựa trên các ý niệm khá đơn giản: nhóm dân này thấp kém hơn nhóm dân kia về mặt bản chất. Người da đen hay phạm tội, nghèo đói hoặc lười lao động, vì đơn giản họ là da đen. Bạn sẽ bắt gặp các luận điểm như vậy những ngày này. Và tư duy tương tự cũng xuất hiện trong trong những cái đầu Việt Nam.

"Người Mông lười" là một ý niệm phổ biến tới mức, tôi bắt gặp nó ngay ở những cán bộ địa phương nhiều nơi đã đi qua. Những người chịu trách nhiệm chăm sóc đời sống của đồng bào, tuyên bố như một sự bỏ cuộc. Họ bực bội vì đồng bào làm theo nếp nghĩ và nếp sống cũ, thay vì tiếp nhận những điều "hiển nhiên đúng", những phương pháp canh tác và lối sống "văn minh". Hỗ trợ con giống nhưng "chúng nó" không chịu xây chuồng. Và "chúng nó" uống rượu quá nhiều. Ý niệm này rộng rãi đến mức, tôi sợ rằng ngay dưới bài viết này cũng có bình luận phản bác: "Nhưng người Mông lười thật mà!".

Các không gian văn hóa truyền thống của mỗi dân tộc đã được xây đắp nhiều thế kỷ. "Văn minh" là một khái niệm mù mờ. Ở đây có kịch bản một nhóm người du nhập khoa học kỹ thuật phương Tây về, đào núi làm xi măng, xây nhà khắp nơi, sinh đẻ cật lực, sau đó nhân danh quyền lực số đông bắt các nhóm kia phải sản xuất theo lối của họ, đo chất lượng sống theo chuẩn của họ. Nói một cách công bằng, Luật Bảo vệ và Phát triển rừng ra đời rất lâu sau các tập tục về rừng của đồng bào người Mông, Dao hay Lô Lô.

Tất nhiên, việc đồng bào tiến lên những mô hình kinh tế phù hợp với thời đại là không thể cưỡng lại vì lợi ích chung của cộng đồng lớn. Vì rừng sắp hết (không biết ai phá) nên đề nghị đồng bào không bẫy thú chặt cây, du canh du cư nữa, hãy nuôi đàn gia súc tập trung, trồng rừng và làm homestay đi thôi. Hầu hết các đề xuất kiểu này không cần bàn cãi về tính hợp thời. Nhưng trong lịch sử phát triển, việc các nhóm dân di chuyển về một hướng theo tốc độ khác nhau là điều bình thường.

Sự khác biệt này có thể đến từ điều kiện tự nhiên. Khi nền kinh tế trở nên phụ thuộc vào hoạt động thương mại thì các cộng đồng sống ở nơi địa hình khó khăn sẽ đi chậm hơn, vì không có đường mà "logistic".

Sự khác biệt này có thể đến từ chính sách. Các đại đô thị Việt Nam đã hình thành nhờ vị trí địa lý của chúng, sau đó trở thành các trung tâm ban hành chính sách. Các chính sách sẽ buộc phải ưu tiên các trung tâm này – ví dụ như xây đường sắt trên cao Cát Linh-Hà Đông hoặc làm dự án chống ngập. Trong khi các cuộc đầu tư này lại sử dụng tài nguyên từ các vùng nhóm thiểu số sinh sống.

Nhưng nếu bạn nói rằng tốc độ di chuyển khác nhau đến từ bản chất tộc người, đến từ đâu đó trong định dạng gene của họ, thì xin thưa, nó gọi là "phân biệt chủng tộc".

Tiếc là chúng ta vẫn gặp nhiều lối nghĩ, cách nói khái quát kiểu đó. Tâm lý khinh "người dân tộc" là có thật. Có lẽ nó đến từ việc nhiều người tin rằng cách họ đang sống là "hiển nhiên đúng", ai không làm theo hẳn nhóm đó có sai lệch về nhận thức. Họ không hiểu rằng nếu một nhóm đa số quyết lựa chọn hướng đi cho xã hội, thì họ có trách nhiệm thỏa thuận với các nhóm thiểu số khác. Thỏa thuận, chứ không phải áp đặt.

"Phân biệt chủng tộc" kiểu Việt Nam có thể không tạo ra những chấn động như nước Mỹ. Nhưng chính vì sự âm thầm, nó có thể tạo ra những vết cắt ngọt và sâu vào khoảng cách xã hội. Khi tin rằng mình tốt hơn, thuộc về một nhóm nhận thức hiển nhiên cao hơn, người ta có thể hành xử rất ích kỷ.

Tôi đã nhìn thấy nhiều dạng bắt nạt. Một cậu thanh niên Mông xuống Hà Nội làm thuê, bị quỵt tiền công trắng trợn vì cậu không nói sõi tiếng Kinh. Một bản người Lô Lô trên núi bị "lạc" mất bốn con bò cứu trợ mà không biết khiếu kiện đâu. Một đại gia cà phê ở Đăk Lăk, cười khanh khách mô tả "bọn M’Nông" là loại lao động không cải tạo nổi – tất nhiên không trông chờ kiểu chủ lao động này đóng bảo hiểm cho nhân sự được. Những cán bộ miền núi khái quát đặc tính dân tộc của những người mình phụ trách – họ rồi cũng sẽ áp đặt bằng mệnh lệnh chứ không làm việc căn cứ trên lợi ích người dân (xấu hơn nữa, họ có thể lấy bốn con bò kể trên).

Và tôi cũng nghi ngờ nhiều chính sách về quy chuẩn xây dựng, quy chuẩn văn hóa áp lên các nhóm thiểu số, có phải là một dạng bắt nạt hay không. Vì chúng không giống sự thỏa thuận, mà đơn giản chỉ là cố gắng quy về một cái chuẩn sinh ra tại Hà Nội thôi. Ví dụ như việc bắt người Mông xây nhà văn hóa có sân tập cầu lông.

Tôi thú nhận rằng mình đã nhiều lần choáng, mang cảm giác rõ ràng về việc "mình" và "họ" khác nhau quá. Ở Cao Bằng, tôi giở một quyển sổ theo dõi tử vong ra và phát hiện 1/3 số người chết ở cái xã đó từ đầu năm có phần lý do tử vong là "ăn lá ngón". Tôi không thể tiếp nhận nổi. Tôi thú nhận rằng đã có lúc tôi bất lực trong những cuộc đối thoại ở miền cao, và suýt nữa cũng mang cảm giác rằng cái "sắc tộc" này khác mình về bản chất.

May sao, tôi là một ông Tày lai. Trong cuộc phân biệt chớm hình thành trong não, tôi là nửa này và nửa kia. Tôi tự giải thoát bản thân khỏi định kiến ấu trĩ của một cậu Hải Phòng "văn minh", và tự nhủ, không, không có sự khác nhau nào cả. Khác nhau về mặt bằng kinh tế và không gian văn hóa thì đi từ Cầu Giấy ra Sóc Sơn đã khác rồi.

Ngày làm giấy khai sinh cho Hoàng Anh, tôi cũng viết vào phần dân tộc của con là "Tày". Tất nhiên, lần này không phải vì hai điểm cộng đại học. Chỉ vì tôi thấy trân trọng những gì ý niệm ấy đã mang lại cho tôi. Có thể điều này sẽ khiến nó không thực sự thuộc về nhóm người nào, nhưng lại thuộc về tất cả - một cái định danh giúp nó nhìn thấy nhiều tầng nghĩa của việc định danh. Và điều này có thể quan trọng với con tôi khi bước ra thế giới.

Đức Hoàng

(VnExpress)
 

Website và blog tiêu biểu

Top ↑ Copyright © 2008. Tin Tức Hàng Ngày - All Rights Reserved
Back To Top ↑